Lục Không Sơn vẫn giữ bộ dạng coi thiên hạ chẳng ra gì, ngay cả gật đầu cũng lười.
Nữ lang thì hiểu lễ nghĩa hơn Lục Không Sơn nhiều, nàng khẽ cúi người đáp lễ với trung hầu: “Nếu tướng quân có dịp gặp thái sư, xin chuyển lời ta rằng: Hà Phương hỏi thăm sức khỏe của ngài. Chúng ta muốn gặp thái sư vốn chẳng dễ, còn thái sư muốn gặp chúng ta, chỉ cần chịu đến phường Ly Nhân. Chúng ta sẽ quét tuyết dọn đường, chờ sẵn để nghênh đón ngài bất cứ lúc nào.”
Trung hầu rối rít đáp lời, dẫn quân rút ra khỏi Lục phủ, vừa đi vừa ngoái đầu, cảm thán không dứt: “Nữ lang này hẳn là giống mẹ nhiều hơn. Nhìn cái ông già kia kìa, cứ như tảng đá thành tinh ấy, có chết cũng chẳng thể sinh ra một cô con gái xinh đẹp đến thế! Ôi Hà Phương, thật đúng là một cái tên đẹp, chẳng khác nào vì nàng mà đặt ra.”
Nói về cái đẹp, mấy võ tướng cũng chẳng có lời nào mới lạ, chỉ thấy nàng tóc đen như mực, vẻ ngoài rực rỡ, tựa như tiên nữ bay lượn trong tranh ở chùa Thù Quốc.
Đợi trung hầu đi xa, chỉ còn mấy võ hầu lưu lại canh giữ ngoài cửa. Nữ lang ra hiệu cho người hầu trong nhà khép cổng lại, rồi xoay người bước lên hành lang.
Nhà cửa ở thành Trọng An đều xây cao, hai bên hành lang dựng những bức bình phong chạm rỗng hình hoa, ánh sáng xuyên qua khe hở rơi xuống, soi loang lổ lên con đường lát đá. Người đi dưới bóng nắng chập chờn, một chỗ sáng một chỗ tối, khiến nàng chợt nhớ về ngày đầu tiên bước vào thành...
Bước chân giẫm lên những lớp tro tàn. Vệt nông là dấu vết cờ trận và xe chiến sau khi cháy rụi để lại. Vệt sâu là thân xác vùi dở, máu thịt thấm vào lòng đất, rồi lại trồi lên tanh tưởi.
Cuối hành lang là một gian mật thất. Nàng bước xuống bậc, đẩy cửa đi vào. Trong phòng tối tăm đến mức giơ tay chẳng thấy nổi 5 ngón, chỉ có một khe nhỏ trên tường hắt vào một vệt sáng hẹp, như thanh kiếm sắc chém rách bóng đêm.
Nàng thổi bùng lửa, châm nến trên bàn. Sau đó nàng cầm đèn đi tới góc phòng, mở chiếc rương gỗ.
Ánh lửa lan từ vai xuống cổ, soi rõ bóng dáng người bên trong. Hắn quay đầu lại... một bên hốc mắt trống rỗng, vết máu đã khô từ lâu, vẻ mặt lại ngập đầy tủi hờn.
Nàng đưa tay nâng cằm hắn lên xem xét: “Quả nhiên bị bắn trúng ư?”
Người trong rương không đáp, chỉ vươn tay ra. Trong lòng bàn tay hắn là con mắt bị mất.
May mà chưa hỏng. Nàng khẽ thở ra nhẹ nhõm, nhận lấy rồi cẩn thận bỏ vào chiếc hộp nhỏ. Vừa định đứng lên thì bị kéo lại. Cúi xuống nhìn, chỉ thấy mấy ngón tay trắng muốt đang níu chặt vạt áo mình. Nàng đành lùi một bước, ra hiệu cho hắn chui ra khỏi rương.
Người ngoài nhìn vào hẳn sẽ thấy kỳ lạ: một thân hình cao lớn đến thế sao lại co ro lọt trong chiếc rương vuông vức chưa đầy hai thước*. Nhưng đó vốn là nơi hắn vẫn ẩn náu, giống như đứa trẻ bám lấy mẹ. Mỗi khi bị thương, dẫu phải gập gãy thân thể, hắn cũng phải trốn vào trong đó mới thấy an ổn.
(*2 thước ≈ 0,7 - 0,8 mét, khoảng 70-80 cm.)
May mà lần này chỉ hỏng một con mắt. Nàng đảo mắt nhìn hắn từ trên xuống: vai rộng eo thon, dáng người xem ra cũng khá. Chỉ tiếc gương mặt quá mức bình thường, khiến nàng chẳng buồn nhìn lâu.
Nàng dời ánh mắt, dặn: “Ngươi cứ nấp ở đây, chớ bước ra. Đợi đêm xuống, lại đi một chuyến tới phủ Cửu Chương, bắt giặc phải bắt đầu sỏ, hiểu chứ?”
Khi chưa được khai mở thần trí, người rối chỉ có lối nghĩ đơn giản nhất. Hắn lúng túng hỏi: “Leo tường sao?”
Nàng lắc đầu: “Bên ngoài tường có võ hầu canh gác, phải đi đường hầm.”
2 năm chuẩn bị, ra vào chỉ có đúng một cổng chính, thế thì sống sao nổi!
Hắn lại đưa tay sờ hốc mắt: “Mặt ta hỏng rồi.”
Nàng khẽ “ừ”, đáp gọn: “Sau này bảo thợ rối thay cho ngươi một gương mặt khác.”
Vốn dĩ gương mặt này cũng chỉ là dùng tạm, chẳng thuộc về thân xác này. Ở đời, phần lớn sinh vật đều là chắp vá mà thành. Như loài người kìa, ai mà chẳng giữ sẵn vài gương mặt trong túi, muốn đổi lúc nào thì đổi, phòng khi cần đến.
***
“A Mê, đổi gương mặt... có đau không?”
Câu hỏi này vừa thốt lên, như thể chỉ cần hỏi một tiếng là có thể quên đi thân phận thật của nàng. Dù sao thì, chỉ người thật mới biết đau là gì.
A Mê - các người rối quen miệng gọi nàng như vậy. Trong mắt bọn họ, nàng là bậc tiền bối. So với các thợ rối luôn giữ im lặng, nàng rõ ràng gần gũi và ôn hòa hơn rất nhiều.
“Lúc trước ngươi tự móc mắt ra, có thấy đau không?” Nàng nghiêng đầu, hỏi hắn.
Người rối ngơ ngác, dường như không thể nhớ nổi.
Nàng khẽ cười: “Ngươi vốn không phải máu thịt, làm sao mà đau được. Chờ đến một ngày có người thực lòng đặt trái tim mình vào l*иg ngực ngươi, khi ấy ngươi mới thực sự trở thành máu thịt, như người sống vậy.”