Chương 2

Đám tôi tớ, kẻ hầu người hạ trong sân rối rít lắc đầu: “Không có, không có.”

Lời này sao có thể tin ngay được. Trung hầu cười khẩy: “Giữa ban ngày ban mặt mà lại đóng cửa im ỉm, e rằng có chuyện mờ ám trong đó!”

Quan phủ đã nghi ngờ, muốn rửa sạch hiềm nghi thì dân chỉ còn cách ngoan ngoãn phối hợp. Câu nói của trung hầu chẳng qua là báo trước, chỉ lát nữa thôi võ hầu sẽ rút đao lục soát khắp nơi.

Ngay khoảnh khắc họ định xông vào chính sảnh, từ sau bậc cửa một bàn chân bước ra, chặn ngay lối đi. Người ấy chừng 50 tuổi, vẻ mặt nghiêm khắc, chậm rãi thốt từng lời: “Thời thế đổi thay đến mức này sao, đến phủ đệ của ta cũng dám tùy tiện xông vào lục soát ư?”

Xem ra thân phận người này chẳng nhỏ nhỉ? Trung hầu không thể không dè chừng, đảo mắt quan sát rồi dịu giọng nói: “Tại hạ là trung hầu của phủ Võ hầu Tây Thị, phụng mệnh bắt giữ kẻ quấy nhiễu pháp hội. Hôm nay là lễ An Tán, trong phủ có ai ra ngoài thành chăng? Hay có ai bị lũ trẻ bắn bị thương không?”

Lời lẽ đã cố hết sức kiềm chế, song đối phương vẫn lạnh nhạt, đáp gọn: “Ta là Lục Không Sơn. Hôm nay là lễ An Tán, nhà ta không ai ra ngoài, cũng không ai bị thương.”

Trung hầu nghe vậy thì khẳng định ông ta đang quanh co, hừ lạnh: “Sao lại không dự lễ An Tán? Dân Tiên Ngu đều sùng tín* Phật môn, chẳng lẽ nhà các ngươi lại là ngoại lệ?”

(*Sùng tín: tôn sùng + tín ngưỡng.)

Không khí căng thẳng, chỉ chực nổ tung. Lục Không Sơn không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào hắn. Hốc mắt ông ta sâu hun hút, trống rỗng lạnh lẽo khó tả, khiến người đối diện gai sống lưng.

Trung hầu tức giận, vừa định nổi trận lôi đình thì bỗng trong phủ vang lên một giọng nữ trong trẻo, khéo léo giải vây: “Tướng quân xin nguôi giận, tháng trước bọn ta mới dọn từ vùng Lao Âm tới thành Trọng An, vốn không phải người Tiên Ngu, cho nên không dự lễ An Tán.”

Mọi người quay đầu lại. Từ sau cánh cửa bước ra một nữ lang 17 - 18 tuổi, mặc váy áo lưng cao màu xanh biếc, bên ngoài khoác áo chẽn tay hẹp màu gỗ trầm thêu kim tuyến. Mái tóc như mây vấn cao, chỉ cài một chiếc trâm vàng vòng tròn, không tô điểm cầu kỳ. Thế nhưng từng cử chỉ đều toát ra vẻ an nhàn sung túc, mang theo một thứ dịu dàng ấm áp khiến người ta không khỏi xao lòng.

Võ tướng thô lỗ kia lập tức nhận ra, không thể thất lễ trước mặt nữ lang. Thanh gươm trong tay hắn vô thức hạ xuống, hai tay chắp trước bụng: “Thì ra là người Lao Âm... Nương tử và người nhà dời đến trung đô, là để buôn bán hay là...”

“Là để nương nhờ họ hàng.” Nữ lang mỉm cười đáp: “Nhà ta họ Lục, cùng một tộc với thái sư. Ông nội ta chính là chú ruột của thái sư Lục Mẫn.”

Cả bọn nghe vậy đều sững sờ. Trung hầu kinh ngạc đến mức giọng bỗng cao vυ"t: “Thật chăng?”

Có lẽ bị tiếng quát dọa đến, nữ lang thoáng ngây người. Nếu nói cha con khác biệt nhất ở điểm nào, hẳn chính là đôi mắt. Ánh mắt của Lục Không Sơn u ám cứng đờ, còn nàng thì khác.

Trung hầu nghĩ, có lẽ cả đời này hắn chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp như thế. Trong sáng như mặt nước mùa thu, long lanh và linh động đến khiến người ta thật khó quên. Tựa như chiếc giếng cổ chứa đầy ánh sao trời, chỉ cần nàng khẽ nhìn sang, thời gian lập tức kéo dài vô tận, làm cho người ta chợt hiểu thế nào là “chỉ một ánh nhìn mà vấn vương ngàn năm”.

Một nữ lang xinh đẹp đến vậy, sao có thể nói dối? Trung hầu gãi mũi, miễn cưỡng quay sang chủ nhà: “Thái sư tuân theo thánh chỉ mà cải tạo trung đô, mấy năm nay vẫn ở trong thành Trọng An. Lục công* nếu đã đến nương thân, hẳn là sớm được gặp Thái sư rồi chứ?”

(*Lục là họ, còn công là dùng cho tôn xưng với người lớn tuổi.)

Lục Không Sơn im lặng, chỉ nghiêng đầu nhìn sang nữ lang. Nàng lại thay ông ta đáp, hơi lưỡng lự: “Chúng ta mới tới đây được một tháng. Nghe nói thái sư đang bệnh, nên không tiện quấy rầy ạ.”

Trung hầu sững lại: “Thái sư bệnh ư? Nhưng chính thái sư đứng trên lầu chủ trì lễ mở hội hôm nay mà, sao lại nói là bệnh?”

Nữ lang chỉ khẽ nhoẻn môi, nụ cười mập mờ khó đoán. Nàng quay sang nói với Lục Không Sơn: “Gia gia ơi, chẳng lẽ chúng ta lầm rồi? Tướng quân bảo thái sư đâu có bệnh.”

Đoạn nàng quay sang trung hầu: “Tướng quân tới đây là để lục soát phải không? Hôm nay cả nhà chúng ta đều không ra ngoài, cũng chẳng ai bị thương. Nếu tướng quân còn nghi ngờ, xin cứ vào trong mà tra xét.”

Chỉ là họ đã xưng rõ thân phận, lại tự nhận là họ hàng của Thái sư, thì sao còn để một võ tướng nhỏ bé dám ngang ngược trong phủ? Trung hầu đành tìm cách thuyết phục, ôm quyền nói: “Lục công là họ hàng ruột thịt của thái sư, bọn ta đâu dám thất lễ. Xin cho ta trở về bẩm lại quan trên, rồi sẽ quay lại thăm hỏi. Hôm nay trong thành có chút rối loạn, ta sẽ để vài người trấn giữ trước cửa phủ, cũng là để bảo vệ Lục công và nữ lang an toàn.”