Chương 1

Ngày 23 tháng Giêng, mây dày che khuất mặt trời, hơi lạnh mùa đông vẫn chưa tan. Phía xa, dãy Âm Sơn phủ đầy tuyết trắng, chỉ còn chân núi lộ ra một vệt xám xanh hẹp.

Giữa lúc sương mờ dày đặc, hàng dài lọng đỏ nối nhau theo đường đi uốn lượn tiến đến. Càng lại gần, từng chiếc lọng hiện rõ, hợp thành dòng người đổ về tháp cao giữa thành. Tháp dựng cao hơn 3 trượng (1), những lá phướn (2) viết đầy kinh văn căng sang hai bên, như đôi bàn tay bất lực của thần linh dang ra.

(1) 3 trượng ≈ 9,9 mét, tức xấp xỉ 10 mét.

(2) Là một loại cờ dọc hoặc dải vải dài, treo trên cột cao, thường dùng trong tế lễ, nghi thức tôn giáo hoặc tang lễ.)

Trời u ám, lầu cao mờ tối, tháp màu đỏ máu cùng biển người chen chúc, tất cả hòa thành một bức cảnh quái lạ. Đây chính là ngã rẽ trong lịch sử. Hai năm trước, dân trung đô chẳng thể ngờ lễ hội cầu mưa thuận gió hòa “An Tán Toàn Thành” nay biến thành pháp hội siêu độ cho 200.000 vong hồn.

200.000, con số to lớn biết bao.

Thành Trọng An của trung đô là cửa ải cuối cùng che chở Bạch Ngọc Kinh ở thượng đô. Khi ấy đại quân Tiên Ngu với số lượng 200.000 người đóng giữ nơi này. Thành vỡ, quân Yến tràn vào, kẻ chết trận, người bị bắt... tất cả đều chôn ở bãi chiến ngoài thành. Dân trong thành bị tiếp quản, không còn sức phản kháng, chỉ có thể mượn danh lễ hội để gửi gắm nỗi nhớ thương trong lòng.

May mà sau cơn loạn, cuộc sống dần yên ổn. Nhắc lại trận chiến ấy, dường như đã thành chuyện kiếp trước. Đến lúc hội hè vẫn cứ náo nhiệt: tiếng tụng kinh, tiếng chuyện trò, tiếng rao hàng vang dội... đôi khi còn có lũ trẻ cầm ná bắn chạy ngang.

“Pặc” một tiếng trúng ngay hồng tâm, có người ôm trán chửi vang: “Nhà nào sinh cái quỷ nợ thế này, suýt nữa bắn nát óc người ta rồi!”

Đám võ hầu tuần tra quất roi đuổi theo, quát lớn: “Còn dám bắn nữa, phạt 2 con dê!”

Xua được lũ nhỏ, hai võ hầu vừa tính xem trưa nay ăn ở đâu, vừa ngoảnh lại đã thấy một gã cao lớn với phần ngực đầm đìa máu, thản nhiên bước ngang qua.

Hai người sững sờ. Theo lẽ thường, người bị thương đến nỗi một con mắt bị hỏng như này, phải đau đớn lăn lộn mới đúng. Thế mà kẻ ấy vẫn cầm phướn nhỏ phe phẩy trong tay, bình thản đi xuyên đám đông như dạo chơi trong vườn, thẳng về phía quảng trường.

Hai võ hầu nhìn nhau, vội bước lên chặn lại: “Có muốn đi đến y viện không?”

Thanh niên kia chớp con mắt còn lại: “Tới đó làm gì?”

Câu hỏi làm bọn họ sợ dựng tóc gáy: “Ngươi... không thấy đau sao?”

Hắn ngơ ngác nhìn, hồi lâu mới chợt hiểu, đưa tay sờ hốc mắt rỗng rồi đáp: “Vết thương nhỏ, không đau.”

Hai võ hầu choáng váng. Mất một con mắt mà chỉ gọi là “vết thương nhỏ” ư?

Người kia phủi tay áo bỏ đi, để lại hai kẻ đứng nhìn nhau: “Chắc là một tên điên.”

Lời còn chưa dứt, đã thấy đồng liêu chạy đến, vừa ra dấu vừa thở gấp: “Xảy ra chuyện lớn rồi! Ở Đông Thị bắt được 2 yêu nhân, dáng vẻ giống hệt tướng quân Tiên Ngu từng chết trận. Đô úy hốt hoảng chém xuống, phát hiện ngực chúng rỗng không, chỉ là đồ giả. Thượng tướng hạ lệnh lục soát kỹ, e rằng trong thành không chỉ có 2 tên đó. Nếu gặp phải, lập tức bắt sống, tuyệt đối không để chạy!”

Hai võ hầu giậm chân: “Gã vừa rồi rõ ràng có âm mưu!”

Ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy bóng dáng nọ đã rẽ qua gốc du già, lẩn vào phường Ly Nhân.

Không thể chần chừ, bọn họ lập tức tập hợp người xông vào. Phường Ly Nhân là khu phường lớn nhất nhì trung đô, ngõ ngách chằng chịt, muốn tìm tung tích thanh niên kia đâu dễ dàng. Việc rắc rối nhưng vẫn phải làm, cuối cùng bọn họ chỉ đành gõ từng nhà, thấy chỗ nào khả nghi thì xông vào lục soát.

Đáng tiếc, chạy khắp nửa phường mà vẫn không tìm ra, trung hầu dẫn đội tức giận quát ầm: “Người đâu? Hắn biến đi đâu rồi?”

Hai võ hầu bị mắng đến co rụt người. May có kẻ tinh mắt, phát hiện 1 giọt máu trong kẽ đá xanh. Cả bọn lập tức phấn chấn, men theo dấu vết tìm tới. Lần lượt có giọt thứ 2, giọt thứ 3... Cuối cùng, dấu máu dừng lại trước một căn biệt phủ đóng cửa im lìm.

Cả bọn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cổng phủ to lớn, bảng hiệu đề hai chữ “Lục phủ”. Rõ ràng chẳng phải hạng dân thường.

Có người bẩm: “Hôm nay có lễ hội, e rằng phường chính không ở đây, khó mà dò được gốc gác.”

Trung hầu hừ lạnh: “Còn dò gì nữa? Nếu bắt được yêu nhân, vậy nơi này chính là ổ yêu! Ai cần biết hắn là nhà nào!”

Cánh cửa bị đá tung, “rầm” một tiếng mở toang, bảy tám võ hầu ập vào. Trong phủ lập tức náo loạn, gà bay chó chạy.

Đôi mắt sắc tựa chim ưng của viên trung hầu lướt qua từng gương mặt, giọng uy nghiêm quát hỏi có phải bọn họ chứa chấp gã thanh niên bị bắn mù mắt kia không.