Văn án: Thời đại Phế Thổ, trật tự sụp đổ, thế giới hoang tàn. Sau một cú va chạm giữa các chiều không gian, sự dị biến lặng lẽ bắt đầu. Một số ít người bỗng nhiên sở hữu không gian ý thức của riêng mì …
Văn án:
Thời đại Phế Thổ, trật tự sụp đổ, thế giới hoang tàn.
Sau một cú va chạm giữa các chiều không gian, sự dị biến lặng lẽ bắt đầu. Một số ít người bỗng nhiên sở hữu không gian ý thức của riêng mình.
Kẻ may mắn thì vớ được cả tòa cao ốc hay bệnh viện đầy đủ thiết bị, người xui xẻo lại nhận về mỗi cái lều tranh hay cái nhà vệ sinh. Có nơi tặng kèm dàn nhân viên đa năng xịn xò, có nơi chỉ toàn bọn "làm màu" vô dụng.
Nhưng dù thế nào đi nữa, trong mắt đại đa số mọi người thì sự tồn tại của không gian này vẫn vô cùng hữu ích. Vì thế, người ta quen gọi nó là: Nhà An Toàn.
Dương Đóa: "..."
Biết được chuyện này, Dương Đóa cười không nổi! Bởi vì cô cũng có một không gian ý thức! Nhưng ngặt nỗi, không gian của người ta là nhà, còn của cô là một cái trại thu lưu, đã vậy còn là trại thu lưu quái vật.
Tệ hơn nữa, cái trại này nhốt toàn thứ dữ mà cửa nẻo lỏng lẻo, đám nhân viên thì hở chút là lăn ra chết như rạ.
Ban ngày bận rộn sinh tồn giữa vùng đất chết, ban đêm còn phải căng mình đối mặt với đủ loại nhiệm vụ, Dương Đóa phẫn nộ rút súng: "Ủa? Thế an toàn chỗ nào?"
---
Thời gian trôi qua, con người ngày càng khai thác sâu hơn về Nhà An Toàn.
Họ thiết lập mạng lưới đặc biệt để tìm kiếm đồng loại, giao dịch và cùng khám phá những bí mật sâu kín hơn.
Chẳng biết từ bao giờ, một tài khoản kỳ lạ xuất hiện, dần dần thu hút sự chú ý của mọi người. Tài khoản này chuyên kinh doanh cho thuê quái vật kiêm chức thu lưu dị thường. Vế trước niêm yết giá công khai, vế sau giá cả thương lượng.
Không ai biết kẻ đứng sau là ai, những người từng tiếp xúc cũng kín như bưng. Kẻ thì bảo cô cố tỏ ra huyền bí, người lại mỉa mai cô chỉ giỏi làm trò mèo lừa thiên hạ.
Cho đến một ngày, bí mật về Nhà An Toàn cuối cùng cũng bị phơi bày. Tất cả những người sở hữu không gian đều lâm vào cảnh mang ngọc mắc tội, bị truy sát và vây hãm thê thảm.
Khi tòa cao ốc sắp đổ, tại một góc khuất chẳng ai để ý, Dương Đóa vốn luôn im lặng cuối cùng cũng chậm rãi đứng dậy.
Cùng đứng lên với cô là đàn quái vật đông nghịt như mây đen che kín bầu trời.
Tựa như một ngọn lửa đen kịt, chúng vượt qua tiếng ai oán, xuyên qua biển người, ngang nhiên lao về phía cơn ác mộng vĩ đại hơn ở phía trước.
---
Một câu tóm tắt: Bán quái vật đây! Mười lon đồ hộp một con, mua ba giảm giá hai mươi phần trăm!