Chương 34

Đặc biệt là Đại lão gia, người vừa mới hô hào muốn báo thù cho Quân Vô Độ, phản ứng là dữ dội nhất.

Quân Vô Độ mở mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Tự các ngươi động thủ, hay để ta ra tay?”

Trình Vân Trăn cảm thấy sắp đánh nhau thật rồi, cậu muốn nhanh chóng lách người dọc theo tường để rút lui, nhưng không hiểu sao, cả người cậu lại căng chặt như dây đàn sắp đứt, không thể nhúc nhích.

Không khí trong Tam Thánh động nặng nề đến cực điểm.

Đại lão gia thay đổi sắc mặt, không gọi “Vô Độ” nữa mà đổi thành “Kiếm Tôn”, giọng điệu vẫn tỏ vẻ thong dong: “Kiếm Tôn có ý gì vậy?”

Quân Vô Độ lười nói nhiều, Trình Vân Trăn thấy hắn tay phải kết ấn, trong mắt lóe lên ánh đỏ, giống như dòng điện.

Ngay sau đó, một luồng ma khí đen sì mênh mông từ cơ thể Đại lão gia tuôn ra.

Nó không giống ma vật đêm đó từng muốn hại Trình Vân Trăn, nhưng ma khí thì vẫn nặng đến mức khiến người khác khó chịu. Trong nháy mắt, nó bay vυ"t đến bên cạnh Quân Vô Độ, cười điên cuồng: “Ha ha ha ha! Vì để giải độc, ngươi nhập ma rồi sao? Ngươi cũng có ngày nhập ma à!”

Chính vì cảm nhận được khí tức thuộc về Vạn Ma Chi Tôn, nên luồng hắc khí này mới bị dẫn dụ mà xuất hiện.

Nó vốn là một tia ma khí còn sót lại từ trận chiến giữa ma tộc và tu chân giới nhiều năm trước, không chịu rút lui mà ẩn náu, dần lớn lên bằng cách nuốt chửng mọi thứ.

Ma khí và Đại lão gia lợi dụng lẫn nhau, ma khí thao túng ma vật gϊếŧ người đoạt bảo, còn Đại lão gia thì âm thầm ngăn Quân Vô Độ giải độc, để độc tố lan sâu đến mức vô phương cứu chữa.

Luồng hắc khí run rẩy liên hồi, như thể quay về trăm năm trước, chứng kiến cảnh tôn chủ của mình bị chặt đầu.

Đối diện bệ đá, Trình Vân Trăn có thể nhìn rõ từng biểu cảm của mọi người, hoặc là kinh ngạc, hoặc là hoảng sợ, đầu tiên là phát hiện trong nhà có kẻ nằm vùng của ma tộc, sau đó là vị Kiếm Tôn mà họ tự hào cũng đã nhập ma.

Chưởng giáo nhìn về phía Đại lão gia, sắc mặt khó coi: “Đại ca... vậy mà huynh cấu kết với ma tộc!”

“Ta cũng là vì Quân gia thôi! Nếu hắn không chết, hắn sẽ mãi mãi giữ lấy kiếm cốt.” Đại lão gia nghiến răng: “Đừng tưởng ta không biết, ai trong các ngươi mà chẳng mong hắn chết sớm!”

Tam lão gia nói: “Đại ca, huynh đang nói nhảm gì vậy?”

Đại lão gia: “Ra ngoài tìm nam tử thuần âm chỉ có một nhóm, nhưng gϊếŧ nam tử thuần âm thì có tới ba nhóm người! Quân Ý Trí, chẳng phải ngươi cũng muốn con trai ngươi kế thừa kiếm cốt sao? Nếu không lo sợ độc trên người Quân Vô Độ ảnh hưởng đến kiếm cốt, sao lại để lô đỉnh này an toàn bước vào Tam Thánh động?”