Chương 11: Thể chất thuần âm

Trác Tri Y uống thêm một chén nữa, toàn thân nóng rực, liền hỏi: “Lô đỉnh đó giờ sao rồi?”

“Bẩm thiếu tông chủ, đã có người chữa trị, thương thế ngoài da đã lành, chỉ là người vẫn chưa tỉnh lại.”

Trác Tri Y lập tức chán nản, nhưng cơn hứng thú vẫn còn, hắn nói: “Tìm cách gọi hắn tỉnh lại, đem đến đây.”

Hứa Nhạc Du mở mắt nặng nề, thấy Trác Tri Y say khướt đang đứng cao cao nhìn mình.

Hắn bật khóc, run rẩy muốn bò đi.

Mấy ngày qua, những tra tấn và ngược đãi kinh hoàng đã vượt quá sức tưởng tượng của Hứa Nhạc Du. Đỉnh khí trong người hắn gần như bị hút cạn, cả người như ánh tà dương cuối ngày, sắp tắt lịm, cả dung mạo cũng tiều tụy hẳn.

Vì muốn được đối đãi tốt hơn, hắn từng cầu xin Trác Tri Y kết khế ước. Nhưng đổi lại, hắn chỉ tát Hứa Nhạc Du một cái và nói: “Ngươi mà cũng xứng kết khế với bản thiếu gia à?”

Hứa Nhạc Du không ngờ, bản thân dày công nịnh nọt Thôi quản sự, chèn ép Trình Vân Trăn, cuối cùng lại rơi vào kết cục thảm thương như vậy.

Trong phòng vang lên những tiếng kêu gào hét và cầu xin, nhưng Trác Tri Y vẫn hưng phấn, mãi đến khi thấy máu mới dừng tay.

Đỉnh khí lại tiếp tục bị rút cạn, Hứa Nhạc Du nằm bất động trên đất, vẫn giữ nguyên tư thế mà Trác Tri Y sắp đặt, hơi thở thoi thóp.

Trên bàn, Lưu Ảnh thạch vẫn đang phát lại cảnh Tần Vân nhẹ nhàng xắn tay áo, để lộ nốt chu sa đỏ thắm, nổi bật vô cùng.

Tại sao... Tại sao người bị hành hạ ở đây không phải là Tần Vân!

Hắn hối hận rồi, lẽ ra không nên tranh cơ hội đó với Tần Vân!

Hứa Nhạc Du trợn trừng mắt nhìn ảo ảnh của Tần Vân, đột nhiên dốc hết sức lực hét lên: “Thiếu tông chủ! Tần Vân là thể chất thuần âm! Hắn là thể thuần âm đấy!”

Chỉ cách một bức tường, ba đệ tử trẻ tuổi của nhà họ Quân đang ngồi bên bàn, được đại sư huynh của Kim Quang Tông là Vi Tử An tiếp đón.

Tu sĩ có tai mắt cực thính, những âm thanh khó nghe bên kia vang quá to, cả bốn người đưa mắt nhìn nhau. Vi Tử An cười gượng: “Thiếu tông chủ vốn là người như vậy, tự do phóng túng. Mong chư vị đừng để bụng.”

Đối diện là Quân Thanh Lăng, hậu duệ chính tông của nhà họ Quân. Hắn là một trong những tài năng trẻ xuất sắc nhất, nghe xong liền nói: “Không sao, Trác huynh là anh tài tuổi trẻ, bọn ta đều rất khâm phục.”

Vi Tử An vội vàng nâng chén mời rượu, bốn chiếc chén ngọc trắng cụng vào nhau, cao thấp không đều.

Ngồi bên trái Vi Tử An là một nữ tử trẻ đẹp tên Quân Tuyết Ngân, nhìn nàng còn nhỏ tuổi nhưng trong hoàn cảnh như vậy cũng không làm nàng đỏ mặt. Thế nên Vi Tử An thầm ngạc nhiên.