Ở tuổi bốn mươi, Hứa Thanh Lam sở hữu vẻ đẹp khó ai bì kịp cùng một sự nghiệp lẫy lừng. Thế nhưng, căn bệnh hiểm nghèo ập đến, buộc anh phải nhắm mắt xuôi tay khi lòng còn đầy nuối tiếc. Có lẽ được bề …
Ở tuổi bốn mươi, Hứa Thanh Lam sở hữu vẻ đẹp khó ai bì kịp cùng một sự nghiệp lẫy lừng. Thế nhưng, căn bệnh hiểm nghèo ập đến, buộc anh phải nhắm mắt xuôi tay khi lòng còn đầy nuối tiếc.
Có lẽ được bề trên đoái thương, anh bất ngờ bị trói buộc với một hệ thống pháo hôi. Từ đó, nhiệm vụ của anh là hóa thân thành vô số kiểu nhân vật làm nền chịu trận, những kẻ có số phận bi thảm được định sẵn.
Dù Hứa Thanh Lam đã dốc sức diễn tròn vai, răm rắp tuân theo kịch bản, ấy thế mà chẳng hiểu sao, các nam chính vốn phải ghét anh cay ghét đắng ở những thế giới này, cuối cùng lại quay sang yêu anh đến chết đi sống lại.
Vốn là một gã trai thẳng đến mức không thể thẳng hơn, Hứa Thanh Lam cứ thế chết điếng người trước những màn tỏ tình dồn dập từ phía người cùng giới, chỉ muốn gào lên: "Tránh xa tôi ra!"
Quyển 1: Gã trai bao khi về tuổi trung niên.
Mang tiếng là một kẻ bất tài vô dụng, Hứa Thanh Lam chẳng làm nên cơm cháo gì, ấy vậy mà lại sở hữu biệt tài dỗ ngọt đàn bà con gái khiến ai cũng phải ngỡ ngàng.
Lũ tiểu thư nhà giàu cùng các quý bà thừa biết gã trai này chỉ là một thứ đồ bỏ đi ẩn sau vẻ ngoài dịu dàng, tâm lý, nhưng khổ nỗi, nam sắc làm mờ mắt, họ vẫn cứ đâm đầu vào như những con thiêu thân, hết lòng cung phụng anh bằng vô số quà cáp đắt đỏ, xa xỉ phẩm trong suốt thời gian mặn nồng.
Cứ thế, Hứa Thanh Lam xoay vòng trong những cuộc tình chớp nhoáng, hẹn hò rồi chia tay, lại hẹn hò, sống những tháng ngày vật vờ vô định cho tới khi chạm ngưỡng trung niên.
Gã trai bao ngày nào giờ đã nhuốm màu thời gian. Nếp gấp nơi khóe mắt tựa những đường gân mỏng manh trên cánh hồng, mà cả người lại như trái dâu tây chín mọng, vỏ căng bóng mời gọi một vẻ đẹp khêu gợi đến lụi tàn. Chỉ một cái chạm nhẹ dường như cũng đủ khiến vị rượu ngọt lịm, ngấm tận xương tủy ấy ứa ra, vương một giọt thôi cũng đủ vấn vít cả đời, đến độ mỗi giấc mơ đều ngập tràn những sắc màu rực rỡ, sánh đặc của nước quả.
Vẫn cái vẻ phong lưu hào hoa ấy, nếu ngày trước Hứa Thanh Lam chỉ làm xiêu lòng phái nữ, thì giờ đây, mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn của anh lại ẩn chứa một sức quyến rũ mời gọi, như đóa hoa đợi người đến thưởng, khiến cả đàn ông cũng phải ngẩn ngơ, mê mẩn một cách khó hiểu.
Nào là vị tổng tài năm xưa từng bị anh nẫng tay trên.
Rồi đến cậu con trai của đối tượng xem mắt mà anh đang làm quen.
Cả người đứng đầu gia tộc xưa nay vẫn luôn khinh khỉnh, chẳng bao giờ cho anh một sắc mặt dễ chịu.
Gã bạn nối khố từ thuở bé cùng đứa em trai trước giờ vẫn căm anh đến tận cổ.
Và cả đứa con nuôi từng khinh anh ăn chơi trác táng, sớm đã đoạn tuyệt tình nghĩa cha con.
Bấy nhiêu gã đàn ông cứ thế đánh hơi tìm đến, những ánh mắt nhớp nháp như muốn nuốt tươi Hứa Thanh Lam, muốn gặm nhấm từng đốt xương của anh cho đến khi chẳng còn mùi vị, rồi nghiền nát cả đám xương vụn ấy mà nuốt ực vào bụng mới hả hê.
Ấy thế mà Hứa Thanh Lam, kẻ nửa đời bị cánh đàn ông khinh ghét, lại ngớ ngẩn chẳng hề hay biết. Tay người ta đã lần đến tận eo anh rồi mà anh vẫn đinh ninh mình đang bị trêu chọc. Đến nước này, có bị xé xác ăn tươi nuốt sống thì cũng chẳng oan uổng gì.
Lũ đàn ông kia cũng chẳng mảy may cắn rứt lương tâm khi bẻ thẳng thành cong một người. Người ta thường nói, thà phá đi mười cái miếu còn hơn phá một mối duyên, đằng này Hứa Thanh Lam chỉ dựa vào cái mã bề ngoài mà phá nát tình cảm của biết bao cặp uyên ương, gây ra không biết bao nhiêu là nghiệp chướng. Anh nợ thiên hạ không biết bao nhiêu người vợ, phen này coi như trả đủ một lượt.
Quyển 2: Cha nuôi độc ác của vạn người mê.
Trong vai một gã phản diện thí mạng, Hứa Thanh Lam là hiện thân của sự giả tạo, tham lam và ti tiện. Đứa con nuôi vạn người mê, vốn được cưng chiều từ bé, trong mắt anh chẳng qua chỉ là một món hàng béo bở để trục lợi. Ngày đêm anh chỉ chăm chăm tính kế sao cho bán được đứa con nuôi này với giá cao nhất.
Thế là, hôm thì anh mượn danh đứa con nuôi vạn người mê để moi tiền của anh chàng thanh mai trúc mã. Mai lại bày kế trong tiệc rượu, chuốc thuốc cả anh công thích giả gái lẫn đứa con nuôi rồi nhốt chung một phòng. Ngày kia thì lại vắt chân lên cổ chạy đến gặp anh công máu mặt kia để cò kè mặc cả chuyện sính lễ cho thằng con.
Lẽ nào các nam chính, những kẻ vốn say mê đứa con nuôi vạn người mê như điếu đổ, lại có thể trơ mắt nhìn anh giày vò cục cưng của họ? Theo lẽ thường, kết cục của Hứa Thanh Lam sẽ là công cốc mọi đường, lại còn bị gài bẫy đến mức chết không có chỗ dung thân – kịch bản nó phải thế.
Ấy thế mà, từ ngày Hứa Thanh Lam nhập hồn vào đây, bánh xe kịch bản lại trật đường ray một cách thảm hại.
Anh công thanh mai trúc mã nói với anh:
"Chú ơi, chú biết đấy, con mất cha từ bé, chú ôm con một cái được không?"
"Không phải ôm chùa đâu ạ, con gửi chú tiền. Năm triệu... có đủ không chú?"
"Chú ơi, hôn con một cái đi, mười triệu nhé? Nếu chú chê ít, con gửi một trăm triệu."
"Chú ơi, con sợ... Chú ngủ chung với con đêm nay nhé? Hồi bé con toàn ngủ với cha thôi. Để cảm ơn chú, con xin chia nửa gia tài cha mẹ để lại cho chú."
"Chú à, chú cầm của con bao nhiêu tiền rồi, giờ lên giường rồi chú mới bảo không được là sao? Muộn quá rồi chú ơi!"
Anh công thích giả gái nói với anh:
"Anh bỏ thuốc em nghĩa là anh cũng thích em, phải không? Chỉ có điều, cái thú vui để trẻ con đứng nhìn của anh thì không hay lắm đâu, đuổi nó ra ngoài đi."
"Anh này, thực ra hồi trước em cũng là con gái đấy. Chỉ tại một trận bạo bệnh, không những ngực em thành màn hình phẳng mà phía dưới còn dư ra một “linh kiện”. Anh không chê em đấy chứ?"
"Anh ơi, giờ anh có hối cũng chẳng kịp nữa rồi. Anh đã thấy hết người em, anh phải chịu trách nhiệm với em đấy! Em hứa sẽ làm một người vợ hiền, một người mẹ kế đảm đang."
Ông trùm lớn nói với anh:
"Tiền nong không thành vấn đề."
"Có điều, cô dâu... phải là người khác."
Lưu ý:
Ở thế giới đầu tiên, người từng lên giường với phụ nữ là chủ cũ của thân xác này. Còn nam chính của chúng ta trong suốt mạch truyện sẽ không hề có dây dưa tình cảm hay phát sinh quan hệ thể xác nào với phái nữ.
Ad ơi ra chap mới nhanh với ạ bé hóng quá