Giọt lệ lấp lánh càng tăng thêm cảm giác tan vỡ cho khuôn mặt xinh đẹp này, khiến người ta bất giác nảy sinh lòng thương xót.
“Cậu phiền quá đi mất!” Cố Gia Trí ngoài miệng mắng vậy nhưng vẫn nằm xuống, để cậu nắm chặt cổ tay mình.
Nằm nghiêng như vậy có thể nhìn rõ khuôn mặt như sứ trắng của Diệp Lâm, hắn ta đưa tay sờ, trơn nhẵn như ngọc.
Chẳng trách Lương Văn Nhạc nói mặt cậu sờ thích, ấm như sứ, trơn như ngọc bích, không nỡ rời tay.
Dần dần, Cố Gia Trí cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến, hắn ta giơ tay tắt đèn đầu giường, ngủ say.
Trong mơ, Diệp lâm mơ thấy mình trở thành người giàu nhất thế giới, tài sản tính bằng đơn vị nghìn tỷ, tiền lãi ngân hàng mỗi ngày cũng hơn trăm triệu.
Đâu đâu cũng là bất động sản của cậu, máy bay tư nhân và du thuyền hàng trăm triệu nhiều không đếm hết.
Tất cả đàn ông đều thần tượng cậu, vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ.
Thế nhưng bỗng có một tiếng sấm vang dội, tất cả tiền đều bay đi mất, tiền tiết kiệm trong ngân hàng cũng giảm dần theo từng giây, tài sản cũng bị chuyển nhượng một cách điên cuồng.
Cậu sợ hãi run rẩy, tuyệt vọng giơ tay, cầu xin tiền đừng đi.
Nhưng tiền vẫn tiếp tục biến mất, cho đến khi quay lại số không, thậm chí bắt đầu biến thành số âm.
Tại sao lại muốn rời bỏ cậu, tuyệt vọng quá!
Tiền ơi… đừng đi mà!
Cậu suy sụp, mũi cay xè, cảm giác muốn khóc dâng trào dữ dội, bật khóc mất kiểm soát.
Cậu khóc cho đến khi ngất xỉu, khi tỉnh lại cậu nắm chặt lấy tấm chăn theo bản năng.
Cậu ngước mắt nhìn thấy đèn treo tinh xảo trên trần nhà, lại cảm thấy bên cạnh có hơi thở.
Diệp Lâm nghiêng đầu, phát hiện Cố Gia Trí nằm bên cạnh, cuối cùng cũng hiểu tất cả vừa rồi đều là mơ, cảm xúc lập tức lẫn lộn.
Hôm qua cậu ở quán bar uống rượu với đám con nhà giàu, hình như là theo Cố Gia Trí đi về, còn nôn rất lâu, là Cố Gia Trí đỡ cậu dậy, sắp xếp ổn thỏa cho cậu.
Không ngờ Cố Gia Trí là người tốt, vậy có thể thu nhận làm đàn em.
Diệp Lâm thầm tự hạ quyết tâm, nếu như sau này có cơ hội phát tài, đầu tiên sẽ dẫn Cố Gia Trí theo, dẫu sao đây cũng là trai thẳng đầu tiên có lòng tốt với cậu.
Cùng lúc đó, Cố Gia Trí mở mắt, phát hiện trên má Diệp Lâm còn vương vệt nước mắt, khóe mắt hơi đỏ, lịch sự hỏi: “Cảm giác qua cậu ngủ không ngon, bây giờ ổn chứ?”
Diệp Lâm than thở: “Mơ một cơn ác mộng đáng sợ, tỉnh lại dần dần cũng đỡ.”