Trước cổng Đông Hoa có hai hàng thị vệ đứng nghiêm trang.
Trái tim Diêu Trăn đập như trống trận. Nàng che ô, đứng cách đó mấy chục bước, còn Tống Trạc thì đi trong tuyết đến chỗ xe ngựa của phủ mình.
Nàng hạ thấp ô, từ ngoài nhìn vào chỉ lộ ra đôi môi đỏ hồng, khiến không ít thị vệ đi tuần tò mò liếc nhìn.
Sau lưng nàng có mấy thị vệ đứng gác, nàng nghe loáng thoáng nội dung trò truyện của họ.
“Trong cung Hoàng hậu vừa truyền tin, nói là không tìm thấy công chúa Dung Hoa, dặn chúng ta để ý kỹ, đừng làm lớn chuyện. Một người sống sờ sờ ra đấy, lúc nào ra ngoài chẳng có cả đoàn tùy tùng theo sau, sao lại mất tích được chứ?”
“Biết đâu đấy. Nhưng nghe bảo công chúa là mỹ nhân khuynh thành, chắc chắn dễ nhận ra. Nếu may mắn còn được thưởng lớn ấy chứ.”
“Đẹp đến mức nào?” Có người hỏi rồi liếc về phía trước: “Có đẹp bằng tiểu nương tử đang che ô đằng trước không?”
Cả đám ngẩng đầu nhìn theo. Diêu Trăn nghe thấy những lời ấy thì vội nghiêng ô sang một bên.
Thế là bọn họ chỉ thấy một cổ tay trắng ngần, cùng mái tóc dài như thác đổ buông lơi dưới tán ô.
Cách đó không xa, Tống Trạc đã tìm được xe ngựa rồi quay lại chỗ nàng.
Lúc đi, y lơ đãng quét mắt nhìn về phía đám thị vệ đang quan sát, tà áo xanh thiên thanh của y nổi bật trên nền tuyết trắng, phản chiếu ánh mắt lạnh như băng.
Đám thị vệ thoáng sửng sốt, không ngờ người kia đi theo Tống công tử đến.
Nghe đồn y lãnh đạm, mắc bệnh sạch sẽ, không gần nữ sắc, hôm nay gặp mặt thì thấy chưa hẳn là vậy.
Tống Trạc thu mắt, nâng ô, đi tới bên cạnh nàng: “Lên xe đi.”
Y đưa ô cho thị vệ rồi nhìn xuống tay áo của mình, lát sau lại nhìn sang Diêu Trăn, khẽ cau mày.
Diêu Trăn liếc nhìn chiếc xe ngựa vài lần, vịn khung cửa, giẫm bậc lên xe.
Hàng mi dài của Tống Trạc khẽ rung, y lại càng nhíu chặt mày hơn.
Vừa vào xe, Diêu Trăn đã nghe tiếng mèo con khe khẽ vang lên. Nàng ngồi ngay ngắn trên tấm đệm lông mềm, đảo mắt quan sát một lượt.
Tống Trạc cũng lên xe: “Trong chậu lông ấy.”
Diêu Trăn nhìn về phía dưới bàn, nơi đặt chiếc chậu phủ đầy đệm lông, nàng cúi xuống, đưa tay lật nhẹ lớp đệm lên.
Mèo con thấy nàng liền ngừng kêu, cuộn tròn lại như quả bóng nhỏ, lười biếng phát ra tiếng gừ khẽ khẽ.
Nàng chạm nhẹ má nó. Tống Trạc ngồi xuống, xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
Tống gia là thế gia vọng tộc nên không ai dám kiểm tra xe của Tống Trạc. Xe ngựa cứ thế chở theo công chúa đường hoàng xuất hoàng cung.
Mọi chuyện suôn sẻ đến mức khiến Diêu Trăn hơi hoảng hốt.