Chương 8: Lựa chọn khác

Không rõ vì sao mà mặt ô hơi lệch, tuyết vụn lặng lẽ rơi xuống phủ trắng đầu vai hai người, trông như tóc bạc.

Chú mèo nhỏ áp sát cánh tay rắn chắc của Tống Trạc, cảm nhận được hơi ấm cùng hương thơm nhàn nhạt, ngần ngại một hồi rồi rụt rè dụi đầu vào cánh tay y, khe khẽ cất tiếng: “Meo~”

Một tiếng kêu nhẹ nhàng mềm mại kéo Diêu Trăn về lại hiện thực. Nàng chợt nhận ra hành vi của mình có phần không ổn, lập tức thả tay ra, lùi lại nửa bước, nhìn Tống Trạc với ánh mắt cảm kích, cất lời nhẹ nhàng mang giọng mũi: “Đa tạ.”

Nàng áy náy vì lúc nãy đã thầm oán trách y.

Dù hai người không thân thiết, y cũng chẳng hay biết ngọn ngành sự việc. Ban đầu không chịu giúp là điều dễ hiểu, còn sau cùng chịu ra tay trợ giúp, hẳn là do y bản tính đôn hậu, tâm địa thiện lương.

Theo mỗi bước lùi của nàng, từng lọn tóc dài mềm mại dần tuột khỏi bàn tay và cánh tay Tống Trạc, chầm chậm rơi xuống.

Sắc mặt y vẫn bình thản như băng ngọc, không nói một lời, chỉ lẳng lặng chỉnh lại mặt ô và siết tay áo.

Hàng mi dài của y lấm tấm tuyết trắng, ánh mắt sâu thẳm lướt qua hàng mi ươn ướt của nàng, trầm mặc không nói gì.

Bốn phía vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn, chẳng rõ từ đâu đổ về.

Lúc này Diêu Trăn mới phát hiện mình chưa chạy được bao xa, hiện vẫn đang đứng trong hành lang bên ngoài điện Lang Huyên.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi, trong lòng nàng vẫn còn kinh hãi, nghe thấy tiếng động, sắc mặt nàng thoáng hoảng, bàn tay thả bên người cũng vô thức siết chặt, rõ ràng là đang sợ.

Song rất nhanh sau đó, nàng đã lấy lại bình tĩnh. Gương mặt lại trở nên lạnh nhạt dửng dưng, khẽ nói với y: “Tuyết sắp lớn nữa rồi, mau đi thôi.”

Nàng luôn giỏi điều chỉnh cảm xúc như vậy.

Chú mèo nhỏ trong tay áo không chịu yên phận mà cứ quẫy đạp loạn. Dáng người nó quá nhỏ, tuy không gây ra tổn thương thực sự nhưng cũng không dễ làm ngơ.

Tống Trạc nhìn xuống, tay cầm ô vỗ nhẹ lên ống tay áo: “Ngoan nào.”

Mèo con phát ra tiếng “meo meo” khàn khàn như phản đối, vừa thò đầu ra khỏi tay áo đã đối diện ngay ánh mắt lạnh lùng đầy áp bách của y. Nó khựng lại, lùi từng chút một, rồi co rúm trở về chỗ cũ.

Diêu Trăn nhìn mà xót xa.

Trong lúc nhất thời, không ai lên tiếng.

“Công chúa không đi sao?”

Đột nhiên, Diêu Trăn nghe thấy Tống Trạc hỏi như vậy.

Nàng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn y.

Y nhìn xuyên qua nơi ồn ào, dõi về phía cổng cung tĩnh lặng: “Thái tử cùng đoàn tùy tùng đã đến ngoài cung rồi.”

Thái tử và đoàn tuỳ tùng.

Trong đó có Tần Tụng.

Hơi thở của Diêu Trăn trở nên rối loạn, tim đập thình thịch, nàng trầm ngâm một lát rồi dè dặt hỏi: “Ý huynh là… có thể đưa ta xuất cung sao?”

“Phải.”

Y đáp chắc chắn như vậy, khiến Diêu Trăn hơi do dự: “Nhưng phụ hoàng và mẫu hậu thì…”

“Thần sẽ bẩm báo.” Tống Trạc nói.

Tiếng bước chân và tiếng gọi tên nàng vang lên ngày càng dồn dập, hai người lội tuyết, nhanh chóng rẽ vào một lối nhỏ vắng vẻ hơn.

Trái tim Diêu Trăn đập rộn, nàng quay đầu nhìn y.

Lần này nàng đã gây họa lớn, lại dám trái ý mẫu hậu, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn sẽ bị cấm túc trong điện, lấy cớ cáo ốm mà không được ra ngoài.

Nàng đã quá chán nản với những ngày tháng như vậy.

Rõ ràng, nàng có lựa chọn khác mà.

Tống Trạc cúi đầu che giấu cảm xúc trong mắt, khẽ thì thầm vài lời.

Diêu Trăn nghe xong, trong mắt liền lấp lánh ánh sáng, khẽ gật đầu.