- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Vọng Đoạt Cành Vàng
- Chương 7: Tống Trạc ca ca
Vọng Đoạt Cành Vàng
Chương 7: Tống Trạc ca ca
“Cầu xin ngươi.” Ánh mắt nàng long lanh ngấn lệ, giọng nói mềm mại có phần nức nở, không còn vẻ xa cách thường ngày: “Hãy giúp ta…”
Nàng nhấc tay áo lên để lộ một đoạn cổ tay trắng như ngó sen, từ trong ống tay áo, đầu chú mèo nhỏ run rẩy thò ra, nó có bộ lông xám đen điểm trắng.
Tóc dài của Diêu Trăn xõa ra ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn, mái tóc đen nhánh làm nổi bật làn da trắng mịn như tuyết của nàng.
Một người, một con mèo, đôi mắt đều long lanh ánh nước, đáng thương đến lạ.
Yết hầu Tống Trạc khẽ lăn lên cuộn xuống, nhưng y vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, rút tay về, ánh mắt sâu thẳm, không nói một lời.
Lời khẩn cầu không có kết quả, nước mắt trong mắt Diêu Trăn càng nhiều hơn, tựa như chỉ cần chớp mắt một cái là có thể rơi xuống.
Y vốn lạnh lùng như vậy, lại có tiếng là mắc bệnh sạch sẽ, sao có thể ra tay cứu giúp được.
Ngón tay Diêu Trăn buông lỏng rời khỏi tay áo y, ánh mắt dần ngập tràn nỗi bất lực.
Bỗng nhiên nàng nhớ ra, mẫu hậu nàng và mẫu tộc của Tống Trạc có chút giao tình.
Nghĩ vậy, nàng lại kéo tay áo y lần nữa, cúi đầu khẩn cầu: “Tống Trạc ca ca, xin huynh… hãy mang nó đi.”
“Trời rét thế này, nếu huynh không giúp nó, nó sẽ chết cóng mất… Ta xin huynh…”
Nói đến đây, nàng không kìm được nữa, hàng mi dài khẽ run, một giọt lệ trong suốt trượt dài theo gò má, rơi xuống chiếc cằm thanh tú của nàng.
Ở nàng gọi ra kia một tiếng "Tống Trạc ca ca" về sau, Tống Trạc hơi nhíu mày, thần sắc như có động dung, cụp mắt nhìn về phía ống tay áo của mình.
Diêu Trăn nhìn ra sự nhẹ dạ của hắn, vui vô cùng, cẩn thận từng li từng tí đem tiểu con báo bưng ra.
Tiểu con báo lại bắt đầu kêu thảm thiết.
Tống Trạc thật sâu liếc nhìn Diêu Trăn một cái, ánh mắt cuồn cuộn, hơi thở hơi trầm xuống.
Cách nhau một bức tường, không ngừng có âm thanh truyền đến, Diêu Trăn không còn dám chậm trễ, thừa dịp hắn thái độ buông lỏng, cấp tốc xốc lên ống tay áo của hắn, đem tiểu con báo an trí đi vào.
Lạnh buốt mà non mềm ngón tay, từ đầu đến cuối như có như không sờ lấy cánh tay của hắn.
Vừa nghe thấy nàng gọi một tiếng “Tống Trạc ca ca”, Tống Trạc khẽ nhíu mày, ánh mắt hơi dao động, cúi xuống nhìn tay áo của mình.
Diêu Trăn nhận ra y đã mềm lòng, vui mừng khôn xiết, cẩn thận nâng mèo con lên.
Mèo con lại cất tiếng kêu yếu ớt.
Ánh mắt Tống Trạc tối lại, sâu thẳm như mặt nước hồ thu, hô hấp khẽ trầm xuống.
Một bức tường ngăn cách, phía bên kia là tiếng huyên náo ồn ào không ngừng. Diêu Trăn không dám trì hoãn thêm nữa, nhân lúc y chưa có làm ra hành động cự tuyệt, nàng lập tức vén tay áo y lên, nhanh chóng đặt con mèo vào trong.
Những ngón tay nhỏ bé lạnh buốt khẽ chạm vào cánh tay y như có như không.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Vọng Đoạt Cành Vàng
- Chương 7: Tống Trạc ca ca