Chú mèo nhỏ cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay người, vô thức duỗi móng cào nhẹ. Móng vuốt bé nhỏ sắc nhọn vô tình lướt qua đầu ngón tay hoàng hậu!
Toàn bộ cung nhân trong điện đồng loạt quỳ xuống thỉnh tội, đầu óc Diêu Trăn như nổ tung, trơ mắt nhìn chiếc giỏ rơi xuống đất, con mèo nhỏ lăn ra ngoài, kêu lên thảm thiết.
Ma ma vội vã nói: “Nô tỳ lập tức mang con súc sinh này đi đánh chết!”
Hoàng hậu nói gì đó, Diêu Trăn không còn nghe rõ, chỉ thấy đôi môi đỏ mọng của bà khẽ động, vẻ mặt tàn nhẫn đáng sợ.
Một đám cung nữ nhanh chóng tiến lên đến gần mèo nhỏ.
Không biết lấy dũng khí từ đâu, Diêu Trăn đột ngột lao về phía trước, mạnh mẽ đẩy họ ra, ôm chặt lấy chú mèo rồi lao thẳng ra ngoài điện!
Dù gì nàng cũng chỉ là thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi, dáng người mảnh mai, nhanh chóng bỏ xa cung nhân phía sau rồi chạy trốn mất dạng.
Cả người nàng run rẩy, hai mắt đỏ hoe, lao mình vào màn tuyết dày đặc. Tuyết rơi đập vào mặt nàng, đau rát như kim châm, rét lạnh thấu xương. Nàng vội vã giấu chú mèo vào tay áo.
May mắn là nó không bị thương, chỉ mở đôi mắt long lanh ướŧ áŧ nhìn nàng, ánh mắt trong veo khiến lòng nàng mềm nhũn.
Nàng chạy mãi, băng qua những bức tường son phủ đầy tuyết, lao vùn vụt qua cung điện tráng lệ.
Cuối cùng, Diêu Trăn dừng bước giữa màn tuyết trắng xóa, ôm chặt chú mèo trong lòng. Nàng đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy một mảng mênh mông mịt mờ. Trong khoảnh khắc này, nàng bỗng cảm thấy hoàng cung rộng lớn đến thế, vậy mà lại không có chốn nào để nàng có thể đi.
Tuyết lặng lẽ rơi, khung cảnh bi thương hoang vắng, một nỗi chua xót dâng lên trong lòng Diêu Trăn.
Bỗng nhiên, phía sau vang lên những tiếng bước chân mơ hồ, ngày càng gần hơn…
Diêu Trăn cảm thấy tim mình thắt lại, nàng cứ ngỡ có người đuổi đến nơi, vừa định cất bước rời đi thì thoáng thấy một góc vải xanh thiên thanh.
Nàng lập tức nhớ ra đây là màu y phục mà Tống Trạc đang mặc, chẳng phải ai cũng có thể trị được màu này, thế nhưng khi khoác lên người y lại hợp đến lạ thường, khiến nàng có ấn tượng sâu sắc.
Nàng quay đầu lại, quả nhiên thấy Tống Trạc cầm ô, chậm rãi tiến về phía mình. Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của nàng, ánh mắt y vẫn nhàn nhạt, khẽ gật đầu: “Công chúa.”
Diêu Trăn ngẩng đầu nhìn y. Đuôi mắt nàng ửng đỏ, ánh mắt nóng bỏng, hàng mi dài còn vương hơi nước, chẳng biết là do dính tuyết hay mới khóc xong. Khoảnh khắc đối diện với nàng, bước chân Tống Trạc hơi khựng lại, dừng cách nàng vài bước.
Tiếng gọi của ma ma vang lên ở phía sau, Diêu Trăn lập tức lao về phía y.
Lúc này tuyết đã ngớt dần, nhưng gió lại càng lúc càng mạnh. Không biết là do gió thổi hay vì nàng chạy quá nhanh mà khi nhào vào lòng Tống Trạc, trâm cài tóc trên đầu lỏng ra, rơi xuống nền tuyết phát ra tiếng kêu giòn tan.
Mái tóc vốn được búi gọn gàng bị bung xõa, những sợi tóc lạnh băng như dải lụa băng giá trượt qua lòng bàn tay y.
Bàn tay đang định đỡ lấy nàng của Tống Trạc chợt khựng lại giữa không trung.
Đôi tay nàng cũng lạnh lẽo như thế, nàng nhìn y chăm chú bằng đôi mắt lưu ly lấp lánh đầy vẻ cầu xin, ngón tay nàng run run lần mò tìm tay áo y. Khi chạm được rồi, nàng không chút do dự bấu chặt lấy.