Khi đến Lang Huyên điện, Diêu Trăn ngước mắt lên, thấy trước cửa đã có đông đảo cung nữ đứng chờ. Thấy nàng, một số cung nữ cầm ô vội vàng bước tới. Vẻ mặt đại cung nữ chưởng sự đầy lo lắng, trông như có điều muốn nói, ánh mắt không ngừng liếc về phía Tống Trạc, muốn nói rồi lại thôi.
Diêu Trăn cảm thấy bất an, nàng bảo cung nữ đưa Tống Trạc vào phòng chờ, còn mình nhanh chóng tiến vào trong điện.
“Có chuyện gì vậy?” Nàng hỏi.
Một cung nữ run rẩy, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng: “Hoàng hậu nương nương vừa đến tìm công chúa rồi ở lại điện một lúc. Sau đó, người phát hiện ra con mèo mà công chúa đã nhặt về trước đây… Hiện giờ, nương nương đang rất giận…”
Diêu Trăn nghe xong, cảm thấy tim mình thắt lại, mắt nàng cứ giật liên tục, nàng khựng lại trong giây lát rồi bước nhanh vào trong.
Cửa điện mở hé, ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu vào, đủ để nàng thấy lờ mờ khung cảnh bên trong.
Các cung nữ cúi đầu, không khí trong điện căng thẳng ngột ngạt.
Diêu Trăn lấy lại bình tĩnh, chậm rãi bước vào. Áo váy của nàng bị gió tuyết thổi tung bay, trông nàng mỏng manh như có thể bị cuốn đi bất cứ lúc nào.
Một ánh mắt sắc bén đổ dồn về phía nàng. Diêu Trăn cúi người, chắp tay hành lễ trước hoàng hậu đang ngồi trên cao.
Giọng hoàng hậu trầm xuống: “Về rồi à?”
“Vâng.”
“Nói đi, chuyện này là sao?” Hoàng hậu ra hiệu cho cung nữ mang ra chiếc giỏ tre có con mèo bên trong tới. “Giải thích xem.”
Cung nữ mở nắp giỏ, tiếng kêu yếu ớt của con mèo vang lên liên tục.
Diêu Trăn lập tức nhận lỗi: “Nữ nhi có lỗi.”
“Hôm tuyết đầu mùa, trên đường đến học đường, nữ nhi tình cờ bắt gặp nó đang hấp hối, không đành lòng nên đã mang về…”
Hoàng hậu không đáp, chỉ cười lạnh: “Con vật này kêu gào khiến ta đau cả đầu.”
Nghe vậy, Diêu Trăn bỗng nhớ lại việc mình từng nuôi một con chó con, nhưng nó bị cung nhân đánh chết chỉ vì sủa không ngừng khi thấy hoàng hậu, cả người nàng vô thức run lên.
Trong điện trở nên yên ắng lạ thường, chỉ có tiếng kêu yếu ớt của con mèo vang lên, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch.
Tiếng kêu ấy khiến lòng Diêu Trăn đau thắt, hai tay nàng vô thức siết chặt lấy vạt áo.
Ngón tay đang gõ trên bàn gỗ của Hoàng hậu khựng lại: “Con đến học đường làm gì?”
“Nữ nhi đi tìm Lục phu tử để thỉnh giáo học vấn.”
Thực ra không phải, nàng muốn tìm Tần Tụng, chỉ mượn cớ thỉnh giáo phu tử để có thể đường hoàng nhìn thấy người mình ngày đêm mong nhớ mà thôi.
Cái cớ này vừa đủ để có thể ứng phó với mẫu hậu.
Nghe vậy, sắc mặt Hoàng hậu dịu đi đôi chút.
Bà phất tay ra hiệu cho Diêu Trăn đứng dậy, bước đến bên cạnh mình. Đôi mắt phượng xinh đẹp của bá chứa ánh sáng ấm áp, đôi môi đỏ mọng, dung mạo khuynh thành, giọng nói mềm mại: “Con phải nhớ kỹ con là công chúa cao cao tại thượng, không thể để những thứ ô uế này vấy bẩn.”
Diêu Trăn rũ mắt, im lặng đáp vâng.
Hoàng hậu nhấc chiếc giỏ tre lên, vén tấm đệm nhìn vào bên trong, chú mèo con gầy yếu đến mức không lớn hơn lòng bàn tay bà, yếu ớt cất tiếng kêu khe khẽ.
“Đúng là đáng thương.” Hoàng hậu nói: “Nhưng trong cung của công chúa không thể có thứ này. Con nhặt nó ở đâu thì hãy mang nó trả về chỗ cũ đi.”
Diêu Trăn ngước mắt nhìn ra ngoài, tuyết rơi dày đặc, bông tuyết rơi không ngớt. Trời lạnh thế này, nếu nàng đặt con mèo con trở lại nơi hoang vắng ấy, chắc chắn chưa đầy một canh giờ, nó sẽ chết cóng mất.
Nàng muốn mở miệng cầu xin, mong hoàng hậu cho phép giữ nó lại thêm vài ngày.
Nào ngờ, hoàng hậu đột nhiên hét lên một tiếng, rồi thẳng tay ném chiếc giỏ tre ra xa!