Xung quanh bỗng chốc im lặng, ngay cả Tống Trạc cũng không ngờ tới hành động của nàng, sắc mặt hơi sững lại.
Kiếm hơi nặng, Diêu Trăn cố gắng giơ kiếm lên, mũi kiếm chỉ vào tên đó: "Ta và ngươi không thù không oán, tại sao lại chửi rủa không ngừng?"
Tên đó đã ngây người, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Chỉ vì thấy tiểu nương tử xinh đẹp đi một mình mà dám làm càn, nàng chậm rãi nói: "Nếu hôm nay ta đi một mình, chẳng phải sẽ bị các ngươi bắt đi sao? Có tiểu nương tử nào khác bị các ngươi hãm hại không?"
Tên đó lắp bắp không dám nói, mũi kiếm của Diêu Trăn trượt xuống ngón tay đang buông thõng bên cạnh gã, dừng lại một cách đầy ẩn ý.
Nàng lạnh lùng nhìn gã, cằm hơi nâng lên, đuôi mắt xếch lên, uy nghi lẫm liệt. Nàng nhìn gã một cách khinh miệt, chậm rãi nói: "Nếu ai cũng như vậy thì làm gì còn quốc pháp nữa?"
Câu nói nhẹ nhàng nhưng kiên định, đầy uy nghiêm, đánh thẳng vào lòng người xung quanh.
Người bạn bên cạnh Tống Trạc tỏ vẻ ngạc nhiên, đánh giá nàng lại một lần nữa.
Diêu Trăn mím môi không nói gì nữa, đi đến bên cạnh Tống Trạc, trả lại kiếm cho y.
Tống Trạc nắm lấy chuôi kiếm, ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay hơi run của Diêu Trăn.
Uyển Thanh giữ chặt tên kia, quát lớn một tiếng rồi áp giải gã đi đến quan phủ cùng người bạn của Tống Trạc.
Trong đám đông bỗng vang lên vài tiếng kêu kinh hãi, ngay sau đó, từ cuối phố, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một thanh niên trẻ tuổi đội mũ miện vàng ngồi trên ngựa, sắc mặt khó chịu, quát lớn: "Dám bắt nạt đường muội của ta, chán sống rồi sao!"
Hắn ta quát lớn một tiếng, hai thị vệ giật lấy tên bán thịt từ tay Uyển Thanh, vung đao chém xuống, bàn tay phải của tên đó rơi xuống đất, máu phun ra xối xả.
Xung quanh im lặng như tờ.
Ngay sau đó, mọi người hoảng hốt bỏ chạy tán loạn: "Thế tử của Tín vương đến rồi! Chạy mau!"
Nghe thấy tiếng hét đó, toàn thân Diêu Trăn cứng đờ, nàng quay người lại, bàn tay đứt lìa lăn đến trước mặt nàng, máu bắn tung tóe.
Tống Trạc phản ứng rất nhanh, kéo nàng tránh đi.
Diêu Trăn chậm rãi ngước mắt lên, nhìn người vừa đến.
Thế tử của Tín vương mỉm cười dịu dàng với nàng, phía sau hắn ta là tên bán thịt bị mất một tay, toàn thân bê bết máu, nằm sấp dưới đất kêu rên thảm thiết.
Diêu Thiêm giẫm lên bàn tay đứt lìa của gã, dùng sức nghiền nát, máu đỏ sẫm thấm vào khe hở của phiến đá xanh.
Hắn ta mất kiên nhẫn mà phẩy tay, thị vệ lập tức hiểu ý, thanh kiếm dính máu đâm vào miệng tên đó, cắt lưỡi gã.
Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên.
Toàn thân Diêu Trăn nổi da gà, dạ dày nhộn nhạo, không nhịn được mà nôn khan.
Nàng muốn răn đe kẻ ức hϊếp người khác nhưng nàng chưa từng có ý định làm người khác bị thương, người này thật đáng sợ, còn hơn cả những kẻ hung hăng kia.
Tống Trạc nghiêng người, chắn nàng ở phía sau, khóe môi nở nụ cười rất nhẹ, cung kính hành lễ: "Thế tử điện hạ."
Ánh mắt Diêu Thiêm đầy vẻ chán ghét, đánh giá y vài lần: "Tránh ra, ngươi che mất ta nhìn đường muội rồi."
Tống Trạc không hề né tránh, Diêu Trăn được y che chắn phía sau, khẽ run rẩy.
Diêu Thiêm giơ kiếm lên: "Ngươi muốn chết sao?"
Tống Trạc thản nhiên nói: "Thần là Tống Trạc, người Vọng kinh."
Sắc mặt Diêu Thiêm thay đổi vài lần, rõ ràng là có chút kiêng dè. Cuối cùng, hắn ta cười gượng gạo, nhìn y với ánh mắt âm trầm rồi quay sang nói với Diêu Trăn: "Đường muội, đám Thái tử đã đến Vương phủ rồi, muội cũng đi theo ta đi."
Phía sau hắn ta, một chiếc xe ngựa không mui chậm rãi tiến đến.
Diêu Trăn không muốn đi.
Thì ra tiếng gọi "đường muội" mơ hồ mà nàng nghe thấy lúc nãy không phải là ảo giác.
Nàng không có ấn tượng tốt gì về Diêu Thiêm. Nàng vẫn còn nhớ, trong buổi gia yến năm ấy, sau khi con chó nhỏ nàng nuôi bị đánh chết, Thế tử của Tín vương sai người làm món thịt chó, vừa ăn ngon lành vừa nhiệt tình mời nàng cùng thưởng thức, khiến nàng bị bệnh mấy ngày liền.
Máu từ bàn tay đứt lìa chảy đến chân Diêu Trăn, mặt nàng tái nhợt, nhìn ánh mắt oán độc của tên bán thịt đang co rúm dưới đất, không thể phát ra tiếng, nàng nghẹt thở, lại muốn nôn.