Mấy tên bán thịt làu bàu những lời tục tĩu, dần dần tiến lại gần, Diêu Trăn không còn quan tâm đến điều gì khác, nàng ngước đôi mắt long lanh nhìn y, giọng nói nhẹ nhàng mang theo chút run rẩy khó nhận ra, lúc này mới cảm thấy sợ hãi:
"Có người bắt nạt ta…"
Ánh mắt Tống Trạc trầm xuống, một tay nhẹ nhàng đặt lên eo nàng, y không trả lời câu nói đầy sợ hãi của nàng, chỉ hơi cúi đầu, ghé sát tai nàng, nhỏ giọng nói:
"Sao Công chúa cứ ngã vào lòng thần thế?"
Giọng y rất khẽ, tim Diêu Trăn đập thình thịch, tâm trạng rối bời, không nghe rõ: "Hửm?"
Tống Trạc cụp mi xuống: "Lần sau phải cẩn thận đấy."
Đám người bán thịt cuối cùng cũng chen ra khỏi đám đông, đuổi theo Diêu Trăn, thấy nàng đang ngã vào lòng Tống Trạc.
Tư thế của Công chúa vô cùng đoan trang, dù chạy nhanh cũng không hề tỏ ra lúng túng luống cuống. Ngược lại, khi chạy nếp váy ở eo nàng chồng lên nhau, càng làm nổi bật vòng eo thon nhỏ khiến người ta càng thêm khó rời mắt.
Tống Trạc lặng lẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy nàng từ phía sau, tay áo rộng che khuất eo nàng.
Một tên trong số đó dời mắt khỏi nàng, cười lạnh bước lên, thấy Diêu Trăn ngoan ngoãn nép vào lòng Tống Trạc thì nói giọng mỉa mai: "Ồ, tìm được chỗ dựa rồi à, chỉ biết chui vào lòng nam nhân!"
Bọn chúng đánh giá Tống Trạc, một tên khác bỗng nhận ra điều gì đó không đúng… Người này bình tĩnh lạ thường, khí độ phi phàm, y chỉ lặng lẽ đứng đó, nhẹ nhàng ôm lấy Diêu Trăn, không nói một lời, thậm chí không nhìn bọn chúng nhưng lại toát ra vẻ quý phái khác hẳn với những người xung quanh, khiến người ta không dám nhìn thẳng, rõ ràng là xuất thân từ gia đình quyền quý.
Ở vùng này chưa từng nghe nói đến nhân vật nào như vậy, tên đó bèn kéo mạnh tay áo đồng bọn, nhỏ giọng nhắc nhở.
Tên kia vẫn chưa nhận ra, tiếp tục buông lời tục tĩu.
Tống Trạc an ủi Diêu Trăn xong ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng quét thẳng vào tên cầm đầu.
Tên đó vô cớ rùng mình một cái.
Ngay sau đó gã càng thêm tức giận, gào lên: "Vị công tử này, chúng ta không thù không oán, chúng ta chỉ muốn nói chuyện phải trái với vị tiểu nương tử này thôi, nàng ta làm rơi thịt heo của chúng ta, làm ảnh hưởng đến việc buôn bán, tại sao lại trốn tránh không bồi thường?"
Tên này ngụy biện trắng trợn, Diêu Trăn hơi tức giận lại có chút uất ức, khóe mắt đỏ hoe, nhỏ giọng nói: "Ta không hề làm rơi đồ của gã, là bọn họ cố ý chặn đường ta."
Nàng cúi đầu nhìn đôi giày thêu màu hồng phấn của mình. Đây là đôi giày Công chúa yêu thích nhất, mấy ngày nay chạy trốn, giày dính đầy bụi đất, mũi giày còn dính vài giọt bẩn, càng thêm tủi thân. Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, mang theo chút nghẹt mũi vì cảm lạnh chưa khỏi: "Bọn họ còn ném thịt dính máu vào ta, làm bẩn giày của ta, còn xé rách tay áo của ta nữa…"
Nàng kéo tay áo cho y xem, giữa nàng và y là một cánh tay trắng nõn mịn màng, gấu tay áo cũng dính vài vết máu.
Người thường ngày lạnh lùng như ngọc bỗng nhiên động lòng.
"Uyển Thanh." Tống Trạc nghe xong, đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt đi lọn tóc hơi rối của Diêu Trăn, giọng điệu thản nhiên, gọi thị vệ đang bí mật ẩn nấp: "Đưa đi."
Uyển Thanh ẩn nấp trong góc tối lập tức xuất hiện, lật tay bắt giữ tên đang chửi bới không ngừng.
Người bạn bên cạnh nói: "Mau, đưa đến quan phủ!"
Tống Trạc không nói gì.
Diêu Trăn hoàn hồn, rời khỏi vòng tay y: "Tìm được Uyển Thanh rồi sao?"
Tống Trạc khẽ gật đầu.
Mấy tên kia đã sợ ngây người, lập tức bỏ chạy tán loạn, xô đẩy đám đông. Một mình Uyển Thanh nhất thời khó mà ngăn cản, chỉ có thể giữ chặt tên chửi rủa hung hăng nhất.
Tên đó không thoát được bèn mặc kệ tất cả, gào khóc chửi bới om sòm, lời lẽ khó nghe, người bạn nho nhã bên cạnh nghe mà không khỏi nhíu mày.
Gã không nói tiếng quan thoại, Diêu Trăn không hiểu nhưng cũng biết chắc chắn không phải lời hay ý đẹp.
Tên đó vừa chửi vừa không biết sống chết mà nhìn nàng với ánh mắt đầy ác ý, dò xét trắng trợn. Diêu Trăn khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh đi vài phần.
Ánh mắt liếc thấy thanh kiếm bên hông Tống Trạc, nàng đột nhiên đưa tay rút ra, thân kiếm phát ra tiếng leng keng vang dội.