Chương 37: Vị Công chúa được nuông chiều từ bé đến giờ, nào đã từng bị người ta ức hϊếp như thế này

Diêu Trăn mím môi: "Công tử có thể đi cùng ta ra phố không?"

Y phục nàng bị bẩn, cũng không có băng vệ sinh, cần phải ra phố mua, nàng không chắc y có đồng ý đi cùng mình không.

Ở nơi đất khách quê người, Công chúa chưa từng đến những con phố ồn ào náo nhiệt, trong lòng có chút e ngại.

Tống Trạc không trả lời, Diêu Trăn tưởng y không muốn đi cùng mình, trong ánh mắt lộ vẻ thất vọng.

Nhưng rồi Tống Trạc lại khẽ gật đầu: "Được."



Diêu Trăn đến cửa hàng vải, mua vài bộ y phục may sẵn rồi được nương tử chưởng quầy chỉ đường đến cửa hàng bán băng vệ sinh cách đó trăm bước.

Dường như Tống Trạc vừa gặp người quen, lúc này đang ngồi uống trà trong quán trà đối diện cửa hàng vải, nàng không tiện làm phiền, bèn tự mình đi.

Mua băng vệ sinh xong, thay đồ xong, Diêu Trăn quay trở lại. Nàng có dung mạo xinh đẹp kiều diễm, khí chất thanh cao thoát tục, rất khác với nữ tử nơi đây. Dù cố tình che giấu nhưng khi đi đường vẫn thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Nàng đưa tay áo lên, giả vờ ho khan, che đi nửa khuôn mặt.

Đi qua vài cửa hàng phía trước là đến nơi Tống Trạc đang ở. Lúc này nàng lại hơi nhớ đến những điều tốt của Tống Trạc, có y ở bên, y có thể giúp nàng san sẻ những ánh mắt soi mói.

Khi đi ngang qua một cửa hàng thịt heo, có người cố ý "á" lên một tiếng rồi một miếng sườn heo dính đầy máu bị ném xuống đất ngay trước mặt Diêu Trăn, máu bắn tung tóe.

Nàng giật mình, dừng bước.

Mọi người xung quanh đồng loạt tránh né, Diêu Trăn nhíu mày, đang định đi đường vòng thì tên bán thịt ném con dao xuống, chắn trước mặt nàng, nheo mắt đánh giá nàng một lượt, thấy nàng ăn mặc giản dị, lại là gương mặt xa lạ, tưởng là nữ tử yếu đuối từ nơi khác đến một mình. Gã "tặc lưỡi" hai tiếng, nói bằng thứ quan thoại không được lưu loát cho lắm: "Tiểu nương tử này, ngươi làm rơi thịt heo nhà ta rồi, định bồi thường thế nào đây?"

Rõ ràng Diêu Trăn không hề chạm vào cửa hàng của gã, nàng đứng cách cửa hàng rất xa, miếng thịt này rõ ràng là gã cố ý ném ra!

Nhưng Diêu Trăn không muốn đôi co với gã.

Nàng nghe thấy những lời bàn tán xôn xao xung quanh, biết tên này hung hăng, lúc này nàng lại chỉ có một mình, hiểu rõ đôi co chỉ chuốc lấy phiền phức nên lấy vài đồng xu trong tay áo ra, đi đến bên quầy, đặt lên bàn, đặt xong thì định rời đi ngay.

Tên bán thịt duỗi dài tay, đột nhiên tiến sát lại nàng: "Tiểu nương tử, chỉ vài đồng xu thì không đủ đâu!"

Gã nhìn chằm chằm thân hình yểu điệu của nàng, ánh mắt dần trở nên da^ʍ tà, khóe miệng nở nụ cười kỳ quái.

Gã nhìn xung quanh một lượt, thấy nàng quả thực chỉ có một mình, dung mạo khuynh thành, dáng người lại yếu ớt, trông rất dễ bắt nạt, bèn đột ngột đưa tay ra túm lấy tay áo nàng.

Lúc này Diêu Trăn đã rất mất kiên nhẫn, nàng nghiêng người tránh né, đường chỉ may áo bị đứt, phát ra tiếng vải rách.

Nàng biết Tống Trạc ở ngay gần đó nên cũng không quá sợ hãi, chỉ là trong lòng có chút bực bội.

Vị Công chúa được nuông chiều từ bé đến giờ, nào đã từng bị người ta ức hϊếp như thế này.

Công chúa không lùi bước, ngẩng lên nhìn gã, ánh mắt bình tĩnh nhưng tên bán thịt lại bất chợt cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Gã ngẩn người ra một lúc, thầm nghĩ, con mụ này cũng biết dọa người đấy. Khi hoàn hồn lại, Diêu Trăn đã xách váy chạy về phía quán trà cách đó vài chục bước, tà váy tung bay như những cánh hoa.

Tên bán thịt quen thói hung hăng trên phố, không được sàm sỡ mỹ nhân, gã tức giận đến phát điên, túm theo mấy tên bán hàng khác, cầm dao đồ tể hùng hổ đuổi theo nàng.

Đám đông ồn ào náo nhiệt, tiếng rao hàng xen lẫn nhau, Diêu Trăn chạy tới, dòng người tản ra rồi lại tụ lại, tên bán thịt bị chặn lại phía ngoài, tức giận chửi bới om sòm.

Trong lúc hỗn loạn, dường như Diêu Trăn nghe thấy có người gọi nàng, giọng nói có chút quen thuộc, gọi nàng là đường muội.

Nàng không kịp suy nghĩ, vì nàng nhìn thấy Tống Trạc đang đứng trước quán trà.

Nàng chạy nhanh thêm vài bước, không kịp dừng lại, ngã vào lòng y, nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của người bạn bên cạnh.