Dường như tay Tống Trạc vô tình đặt lên eo nàng, trông thì có vẻ không dùng nhiều sức, Diêu Trăn khẽ vặn eo muốn thoát ra nhưng bàn tay kia lại như dính chặt vào y phục nàng, không hề nhúc nhích, một ngón tay thon dài chạm nhẹ vào xương sống nàng, khiến nàng tê dại đến lạ.
Y không nhìn nàng, hàng mi dài rủ xuống, không thấy rõ biểu cảm.
Tim Diêu Trăn đập thình thịch, không rõ là cảm giác gì, chỉ cảm thấy bàn tay y nóng rực. Cảm giác bị y áp chế lại ùa về, dù y không nhìn nàng nhưng cảm giác áp bức vẫn bao trùm lấy nàng từ bốn phương tám hướng, nặng nề đè lên người nàng, khiến nàng mất hết sức lực.
Bên ngoài, tiếng bước chân từ xa dần tiến đến gần, giọng tiểu nhị vang lên: "Khách quan, ấm trà nóng người gọi đây ạ."
Diêu Trăn nghe thấy Tống Trạc đáp lại bằng giọng trầm thấp: "Ừ."
Y vẫn không buông nàng ra.
Giữa hai người và thế giới bên ngoài chỉ cách một cánh cửa gỗ dán giấy, nếu có ai đẩy cánh cửa kia ra, bước vào, chắc chắn sẽ nhìn thấy hai người đang kề sát nhau.
Lông mi nàng run lên từng đợt, tim đập thình thịch, không đoán được Tống Trạc đang nghĩ gì.
Nàng cúi đầu, định đưa tay đẩy bàn tay đang đặt trên eo mình ra nhưng bàn tay kia lại nhẹ nhàng lướt qua eo nàng, ôm lấy nàng.
"Đừng động đậy." Y nói khẽ, hơi thở phả vào tai nàng.
Đôi chân thon nhỏ của Diêu Trăn áp sát vào chân y, nàng cứng đờ, không rõ là cảm giác gì, chỉ cảm thấy tim mình chưa bao giờ đập mạnh đến thế, vành tai nàng ửng đỏ, sau đó dần lan xuống cổ.
Cánh tay trên eo nàng khẽ dùng sức, đỡ nàng đứng dậy.
Tống Trạc che khuôn mặt lúc này đang đỏ bừng của nàng ra sau lưng, mở cửa, nhận lấy ấm trà tiểu nhị mang đến, bưng vào phòng rồi đóng cửa lại.
Tim Diêu Trăn đập mạnh theo tiếng cửa va vào khung cửa khi đóng lại.
Tống Trạc liếc nhìn nàng rồi đặt ấm trà lên bàn.
Y rót một chén trà, sau đó chậm rãi nhấp một ngụm.
Diêu Trăn hỏi: "Huynh chỉ thuê một phòng thôi sao?"
Tống Trạc đặt chén trà xuống, khẽ "ừ" một tiếng rồi nhíu mày, nhìn cánh tay mình, chính là cánh tay vừa mới đặt trên eo Diêu Trăn.
Y nhìn một lúc rồi lại đưa tay kia lên, chậm rãi xắn tay áo lên.
Tay áo được xắn lên, dần để lộ xương cổ tay gầy guộc hơi nhô lên, cánh tay thon gọn với những đường nét rõ ràng, lên trên nữa là khuỷu tay và trên làn da trắng nõn ở khuỷu tay là những vết bầm tím chói mắt.
Diêu Trăn đang nhìn y, thấy vết thương trên tay y thì khẽ kêu lên: "Sao lại thế này?"
Tống Trạc nói: "Hôm qua."
Diêu Trăn nhớ lại cảnh y đánh nhau với thích khách hôm qua, che chắn cho nàng phía sau. Nàng không hề hấn gì, còn y thì bị thương, lại còn cõng nàng một quãng đường dài.
Ngập ngừng một lát, Tống Trạc thờ ơ nói: "Vừa rồi cánh tay này của thần bỗng nhiên đau nhức, không thể cử động được, không phải cố ý mạo phạm Công chúa đâu."
Y nói đau, vậy chắc hẳn là rất đau.
Diêu Trăn lo lắng nhìn y, nàng suy nghĩ một lát rồi mượn dầu thuốc của tiểu nhị, chấm một ít lên đầu ngón tay, chạm vào chỗ bầm tím, chậm rãi xoa bóp.
Đầu ngón tay nàng thon dài mềm mại, khi đưa tay lên để lộ ra một đoạn cổ tay mềm mại, đặt trên cánh tay gầy guộc nhưng rắn chắc của Tống Trạc, tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Da của cả hai đều rất trắng nhưng lại có chút khác biệt.
Khi nàng chạm vào vết thương, thấy lông mày y khẽ nhíu lại, nàng càng thêm cẩn thận, nhẹ nhàng xoa bóp từng chút một, ngón tay dính dầu thuốc hơi lạnh và có mùi hăng, xoa trên làn da săn chắc của y.
Nàng cảm nhận được lớp cơ bắp mỏng manh dưới đầu ngón tay, làn da ấm áp đó như đang ủi vào đầu ngón tay nàng. Cánh tay y có hình dáng đẹp mắt, không quá cường tráng nhưng trong từng cử động lại ẩn chứa sức mạnh.
Tống Trạc đột nhiên đưa tay kia lên, hai ngón trỏ và giữa chụm lại, đặt lên cổ tay nàng qua cách lớp áo: "Được rồi."
Diêu Trăn buông tay, lấy khăn lau sạch dầu thuốc còn dính trên tay. Nàng ngước nhìn Tống Trạc, định nói gì đó nhưng lại thôi, hàng mi rủ xuống, dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn.
Tống Trạc đứng dậy, đi đến cửa, hơi nghiêng người, nhìn nàng một lúc, rồi trầm giọng hỏi: "Người định làm gì?"