Chương 35: Rốt cuộc người muốn làm gì?

Diêu Trăn nhìn vào chiếc bánh vừa được đặt trên bàn rồi thầm nghĩ, nàng thực sự không thể tưởng tượng nỗi bộ dạng Tống Trạc khi mua đồ ăn là như thế nào.

Diêu Trăn hỏi: "Tìm được họ chưa?"

Tống Trạc dùng khăn lau tay, nghe vậy từ từ lắc đầu, vẻ mặt lạnh lùng.

Diêu Trăn lo lắng, trong lòng nàng bồn chồn, lẩm bẩm: "Sao lại không tìm thấy… Theo lý mà nói, họ nên vào thành trước chúng ta chứ."

Tống Trạc đặt khăn xuống, giọng điệu nặng nề: "Không biết."

Y cau mày trầm tư.

Diêu Trăn không nói nữa, sợ mình lên tiếng sẽ làm gián đoạn suy nghĩ của y.

Đã lâu Công chúa không ăn uống đàng hoàng, bữa sáng ở nhà bà lão nông dân ban sáng nàng cũng chỉ uống hai ngụm cháo, lúc này bị mùi hương của bánh hấp dẫn, Diêu Trăn có chút đói bụng.

Nàng khẽ đưa tay về phía chiếc bánh trên bàn, ánh mắt hơi hy vọng nhìn về phía Tống Trạc.

Tống Trạc nhìn thấy, không ngăn cản.

Thấy vậy, Diêu Trăn lập tức cầm chiếc bánh lên, dùng giấy dầu gói lại rồi ăn từng miếng nhỏ.

Tống Trạc đi ngang qua nàng, định rót một chén trà, nàng nghiêng người tránh ra, động tác của y đột nhiên khựng lại, nhìn về phía nàng.

"Người Công chúa có mùi máu." Tống Trạc nhìn nàng, khẽ lùi lại mấy bước.

Nghe vậy, Diêu Trăn lập tức đặt chiếc bánh xuống, sờ sờ người, nàng không nhớ mình bị thương ở đâu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Lông mày Tống Trạc cau chặt hơn, khẳng định: "Có."

Trong lúc nói chuyện, y lại lùi thêm mấy bước, mắt thấy sắp ra khỏi cửa.

Diêu Trăn mơ hồ không hiểu nhưng động tác tránh né của y, nàng có chút quen thuộc, hôm qua sau khi giao chiến với bọn cướp đó, y cũng lùi lại như vậy.

Nàng khẽ cau mày.

Diêu Trăn cúi đầu, nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm kỹ lưỡng. Lúc nàng quay lưng về phía y, Tống Trạc nheo mắt lại, y phát hiện một vệt máu khô trên vạt váy của đối phương.

Y nói: "Tìm thấy rồi."

Diêu Trăn nhanh chóng quay người lại, nhìn về phía sau Tống Trạc, khuôn mặt trắng bệch đột nhiên hơi đỏ lên.

Tống Trạc ngẩng đầu nhìn Diêu Trăn, ánh mắt nàng lảng tránh, không muốn đối diện với y.

Nàng càng tránh, Tống Trạc càng không hiểu, y nhìn chằm chằm vào mắt nàng.

Vì Diêu Trăn không chịu nói, trong mắt y dần dần hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn, Tống Trạc lạnh giọng nói: "Rốt cuộc là sao?"

Diêu Trăn sợ hãi ngẩng mắt nhìn y, muốn nói lại thôi.

Tống Trạc nói: "Ừm?"

Trong lúc xấu hổ, Diêu Trăn nhớ lại phản ứng của y vừa rồi, đột nhiên cảm thấy dường như mình đã nhìn thấu được điều gì đó.

Nàng bất chợt bước tới, thốt ra một câu không đầu không đuôi, mang theo chút thử thách: "Có phải công tử… Sợ máu không?"

Tống Trạc cau chặt mày, không nói gì, ánh mắt hơi trầm xuống.

Diêu Trăn vẫn đang tiến lại gần y, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, y túm lấy tay nàng, ánh mắt hơi lạnh, âm trầm nhìn nàng.

Y dùng sức hơi mạnh, Diêu Trăn không ngờ Tống Trạc lại hành động như vậy nên vô tình bị kéo ngã vào lòng đối phương, khẽ rên một tiếng.

Tống Trạc bị nàng lao vào khiến lưng dựa vào cửa, lông mày cau chặt, không đỡ nàng, cũng không đẩy ra.

Diêu Trăn bị ngã có chút ngớ người, nhất thời cũng không đứng dậy.

Y nhìn nàng, đôi mắt vẫn u ám nhưng đáy mắt dần dần hiện lên một chút ánh sáng đáng suy ngẫm, giống như đang nhìn một con mồi không ngừng dò xét bên cạnh bẫy.

Y khẽ nói: "Rốt cuộc người muốn làm gì?"

Diêu Trăn chẳng muốn làm gì cả.

Nếu phải nói thì nàng chỉ muốn lợi dụng việc dường như y sợ máu để bảo y ra ngoài.

Vết máu kia là máu kinh của nữ tử. Nàng cần thay y phục nhưng lại e ngại không dám nói.

Thế nhưng Tống Trạc lại không có ý định ra ngoài.

Lúc này nàng mới nhớ ra, Tống Trạc vốn có tính ưa sạch sẽ, có lẽ y không hề sợ máu mà chỉ là cảm thấy y phục dính máu không được sạch sẽ mà thôi.

Hai tay nàng chống lên người y, sau khi nghĩ thông suốt vấn đề này, nàng khẽ dùng sức định đứng dậy.

Nào ngờ, khi nàng vừa định đứng lên thì eo lại như nặng thêm vài phần, một bàn tay thon dài nhẹ nhàng phủ lên eo nàng, cách một lớp y phục, hơi nóng từ đó nhanh chóng lan tỏa.

Eo Diêu Trăn rất nhạy cảm, khi bị y chạm vào, cơ thể nàng khẽ run lên, đôi mắt đẹp long lanh có chút luống cuống nhìn y.