Chương 34: Thay đổi cái nhìn về một người

Tống Trạc không muốn nói nhiều, cánh tay y hơi dùng sức, nhanh chóng cõng nàng lên lưng.

Dáng người Diêu Trăn mảnh khảnh nên y không cần tốn quá nhiều sức.

Cho đến khi được Tống Trạc cõng trên vai, Diêu Trăn mới hiểu ý đồ của y.

Nàng hoảng hốt, theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ y, ngón tay nàng hơi lạnh, lạnh đến nỗi Tống Trạc khẽ cau mày.

Diêu Trăn trấn tĩnh một lúc rồi nhỏ giọng nói: "Ta, ta có thể tự đi được, không cần làm phiền…"

Tống Trạc không đáp, cõng nàng, từng bước vững vàng đi về phía trước.

Diêu Trăn cũng không nói nữa, yên lặng nằm úp sấp trên lưng y, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình với suy nghĩ làm sao để trọng lượng bản thân nhẹ hơn một chút.

Con đường này khá rộng, hai bên đường trồng nhiều lúa mì, lúc này đang hơi xanh trở lại.

Trước đó Diêu Trăn không để ý.

Lúc ấy nàng chỉ lo cố gắng chịu đựng sự khó chịu để theo kịp bước chân của Tống Trạc, bây giờ được Tống Trạc cõng, cuối cùng Diêu Trăn có thời gian rảnh nhìn ngắm xung quanh.

Hơi thở của Tống Trạc đều đặn, dù trên lưng có thêm một người thì hơi thở và bước chân của y vẫn ổn định và vững vàng, trông không khác gì khi đi một mình cả.

Diêu Trăn hỏi y có mệt không.

Tống Trạc không đáp, y tăng nhanh bước chân, hơi thở vẫn rất đều đặn.

Diêu Trăn từng cho rằng y là một văn nhân cổ hủ, yếu ớt chỉ biết múa bút, nhưng hai ngày ở chung đã hoàn toàn thay đổi ấn tượng của nàng về y.

Nàng không nói được đó là cảm giác gì. Tóm lại y không đáng sợ như nàng nghĩ.

Diêu Trăn nghĩ, có lẽ ngay từ lần đầu tiên Tống Trạc gật đầu đồng ý giúp nàng, nàng đã nên thay đổi cách nhìn về y rồi.

Nàng nằm úp sấp trên lưng Tống Trạc, nghĩ tốt nhất mưa đừng rơi nhanh như vậy, đợi họ vào thành rồi muốn mưa thế nào thì mưa.

Diêu Trăn dần dần cảm thấy buồn ngủ.

Bước chân vững vàng của y cùng bờ vai rộng rãi, khiến người ta cảm thấy an tâm vô cùng.

Trong lúc mơ mơ màng màng, vậy mà nàng cứ thế ngủ thϊếp đi trên vai y.

Khi Diêu Trăn tỉnh dậy, nàng đã ở trong một quán trọ.

Tiểu nhị đứng đợi trước cửa phòng nàng, nàng vừa đẩy cửa ra, hắn liền niềm nở tiến lên nói: "Vị công tử kia vừa rồi có việc ra ngoài, dặn tiểu nhân nghe theo lệnh của cô nương. Cô nương có muốn ăn gì hay dùng gì không, tiểu nhân sẽ cho người làm ngay!"

Diêu Trăn lộ vẻ do dự.

Tiểu nhị khẽ nói vào tai nàng: "Công tử nói, y đi tìm Miệt Nhi rồi, lần này cô nương tin chưa?"

Diêu Trăn thở phào nhẹ nhõm, gật đầu.

Nàng không muốn dùng bữa, cũng chẳng thiếu thứ gì nên dứt khoát đuổi tiểu nhị đi rồi trở về phòng tự rót một tách trà nóng, từ từ nhấp.

Môi trường quán trọ khá tốt, Diêu Trăn lơ đãng mở hé cửa sổ, nhìn ra ngoài, phố xá tấp nập, tiếng rao hàng bằng tiếng địa phương, người đông nghìn nghịt.

Diêu Trăn lại gọi tiểu nhị đến, hỏi hắn Tống Trạc rời đi bao lâu rồi, bây giờ là lúc nào.

Tiểu nhị hồi tưởng một chút rồi đáp: "Công tử đi được nửa canh giờ rồi, hiện tại vừa quá giờ Ngọ."

Tiểu nhị nhiệt tình giới thiệu các món ăn trong quán cho Diêu Trăn: "Cô nương xem thử đi. Buổi trưa làm sao có thể không ăn gì chứ!"

Diêu Trăn liên tục từ chối rồi đóng chặt cửa.

Đúng lúc Diêu Trăn đang cảm thấy bực mình thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, nàng hiếm khi nổi giận, lông mày cau lại, tỏa ra sự uy nghiêm độc nhất vô nhị của người ngồi lâu ở vị trí cao, dáng ngồi Diêu Trăn đoan trang, mặc dù thần sắc bình tĩnh, vẫn khiến người ta cảm thấy kính sợ.

Nàng lạnh lùng nói: "Ta đã nói rồi, ta không cần, cũng không muốn ăn."

Bên ngoài im lặng một lúc, giọng Tống Trạc vang lên: "Là ta."

Trong lòng Diêu Trăn run lên, nàng nhanh chóng đi đến trước cửa để mở cửa cho đối phương.

Ánh mắt Tống Trạc dừng trên người nàng.

Diêu Trăn hơi đỏ mặt, giải thích: "Vừa rồi… Có người cứ quấn lấy ta, muốn ta mua đồ của nhà hắn, ta không muốn mua, lúc huynh gõ cửa, ta tưởng hắn quay lại, nên mới…"

Mới hung dữ như vậy.

Tống Trạc khẽ gật đầu, không nói nhiều, y đặt chiếc bánh đang cầm trên tay lên bàn rồi tự mình đi rửa tay.