Diêu Trăn theo hướng xe ngựa nghiêng, mềm mại ngả về phía Tống Trạc.
Nàng vốn tưởng đối phương sẽ không ra tay giúp đỡ, nhưng Tống Trạc liếc nhìn nàng một cái rồi đưa tay ra, vững vàng đỡ một cánh tay của Diêu Trăn, đỡ nàng ngồi vững.
Y dùng sức hơi mạnh khiến Diêu Trăn khẽ cau mày, khi nàng quay đầu nhìn lại, y đã buông tay, vẫn là khuôn mặt lạnh lùng điềm tĩnh đó.
Giọng xin lỗi của người đánh xe vang lên từ bên ngoài: "Xin lỗi hai vị, xe của ta… Bánh xe ngựa của ta bị hỏng rồi không thể chở hai vị vào thành được nữa."
Hai người lần lượt xuống xe, Diêu Trăn theo sau Tống Trạc, khi xuống xe, y đưa một cánh tay ra, khuỷu tay đưa đến trước mặt nàng, cho nàng mượn sức.
Diêu Trăn không để ý đến chi tiết này, sau khi xuống xe, nàng lo lắng nhìn bánh xe bị hỏng, lại nhìn người phu xe già, thấy vẻ mặt ông ta sầu muộn nên nàng lấy từ trong tay áo ra mấy lạng bạc vụn đưa cho đối phương rồi nhẹ nhàng hỏi: "Ông ơi, từ đây đến Tín thành còn bao xa ạ?"
"Cảm ơn cô nương, cảm ơn cô nương!" Ông lão phu xe nhận lấy bạc, cảm ơn rối rít, ngẩng đầu nhìn xung quanh rồi nói: "Không xa lắm đâu, đi thẳng về phía trước, khoảng một canh giờ là đến rồi."
Diêu Trăn và Tống Trạc nhìn nhau, cả hai quyết định đi bộ một đoạn trước, biết đâu dọc đường đi lại gặp người dân tốt bụng cho đi nhờ.
Thế là hai người đi bộ.
Hôm nay bầu trời không được sáng sủa lắm, đi được một lúc, Diêu Trăn dừng chân, nhìn bầu trời âm u, nàng cảm thấy có thể sắp mưa đến nơi rồi.
Tống Trạc dừng bước: "Mệt rồi sao?"
Diêu Trăn lắc đầu.
Nàng không mệt.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, đi khoảng nửa canh giờ, Diêu Trăn có chút không chịu nổi, lòng bàn chân nàng đau nhức, bụng dưới cũng hơi đau.
Từ nhỏ sống trong cung vàng điện ngọc sung sướиɠ, đây là lần đầu tiên Công chúa đi bộ nhiều như vậy.
Huống chi Diêu Trăn vừa mới hết sốt, thân thể yếu ớt vô cùng. Sắc mặt nàng trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi: "Tống công tử, ta hơi mệt, hãy nghỉ một chút được không…"
Tống Trạc quay đầu lại, y nhìn nàng một lúc, đang bệnh trong người mà Công chúa vẫn giữ được vẻ đoan trang, lông mày khẽ cau, thần sắc xa cách. Y đi về phía nàng.
Diêu Trăn tìm một gốc cây ngồi xuống, tạm thời nghỉ chân, Tống Trạc đứng bên cạnh nàng.
Hai bên đường có rất nhiều cây cối, gió thổi qua rừng, làm vạt áo dài của Tống Trạc phất phơ. Một góc váy xếp của Diêu Trăn bay lên nằm trên áo bào của đối phương.
Diêu Trăn quay đầu nhìn lại, áo quần y bay phấp phới, như tiên quân đứng dưới tàng cây.
Diêu Trăn nâng tầm mắt lên một chút để nhìn mặt Tống Trạc, từ góc độ của nàng chỉ có thể thấy được xương hàm hơi nhô ra ở góc nghiêng của y, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng sâu thẳm, hình dáng lông mày cũng rất đẹp, đỉnh lông mày hơi nhếch lên.
Y trời sinh tuấn tú như ngọc, là sự tồn tại khiến người ta có thể chú ý ngay lập tức trong đám đông, khí chất lạnh lùng xa cách vừa phải, làm giảm đi một chút sự sắc bén trong diện mạo của y, hút hồn đoạt phách, khiến người ta say mê.
Thế nhưng vẻ mặt y quanh năm lạnh lùng, cấm dục và bạc tình, khiến nhiều tiểu nương tử ngày đêm tơ tưởng y đều phải bỏ chạy.
Điều này khác với Tần Tụng, lông mày của Tần Tụng phẳng lặng, khuôn mặt lại trắng nõn, rất ôn hòa, khi ở cùng khiến người ta thoải mái.
Lại một trận gió thổi qua, mái tóc nửa búi của nàng bị thổi tung, luồn vào lòng bàn tay đang buông xuống bên người của y, mát lạnh.
Tống Trạc liếc mắt nhìn sang.
Diêu Trăn khẽ gật đầu với y: "Đi thôi."
Nghỉ một lúc, sự mệt mỏi và đau nhức trên người Diêu Trăn cũng chẳng hề giảm bớt chút nào.
Nàng đành cắn răng, vịn vào gốc cây, âm thầm dùng sức, cố gắng đứng dậy.
Trời đã không còn sớm, Diêu Trăn không muốn vì mình mà lỡ việc, trở thành gánh nặng của người khác.
Tiếng bước chân nhẹ vang lên, Tống Trạc đứng trước mặt nhìn nàng.
"Đi được không?"
Diêu Trăn cắn răng: "Được."
Tống Trạc đột nhiên quay người, y cúi xuống để lộ tấm lưng rộng của mình cho nàng: "Lên đi."
Diêu Trăn sững sờ, không hiểu ý y: "Hả?"