- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Vọng Đoạt Cành Vàng
- Chương 32: Kỳ lạ quá, chỗ nào cũng không đúng
Vọng Đoạt Cành Vàng
Chương 32: Kỳ lạ quá, chỗ nào cũng không đúng
Sắc mặt Diêu Trăn thay đổi, nhớ lại biến cố ngày hôm qua, nàng cho rằng mình đã rơi vào tay kẻ gian.
Diêu Trăn đau buồn nghĩ.
Nếu kẻ gian thực sự bắt được nàng, đến thời khắc mấu chốt, nàng sẽ quả quyết chọn tự vẫn, tuyệt đối không để hoàng tộc họ Diêu bị sỉ nhục.
Đây là điều nàng đã khắc ghi trong lòng từ nhỏ.
Nàng khẽ khàng xuống giường, đi giày vớ.
Trong đầu có một ý niệm chợt lóe qua.
Nhưng Diêu Trăn chưa kịp suy nghĩ gì thì toàn thân nàng đột nhiên căng thẳng.
Diêu Trăn nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ, đang từ từ tiến đến gần nàng!
Trong căn phòng này không có chỗ trốn, Diêu Trăn cầm cây trâm cài tóc bên gối, nắm chặt trong tay, cảnh giác nhìn chằm chằm vào cửa.
Cánh cửa gỗ "kẽo kẹt" một tiếng, bị người đẩy ra.
Ngoài cửa không phải kẻ gian như nàng tưởng tượng, mà chỉ có một công tử tuấn tú nhưng lạnh lùng.
Tống Trạc đẩy cửa, từ từ bước vào.
Khi đối diện với ánh mắt lạnh tanh của y không hiểu sao trong lòng nàng lại hoảng hốt.
Ánh mắt Tống Trạc lướt qua người nàng: "Tỉnh rồi?"
Diêu Trăn khẽ gật đầu.
"Hôm qua người sốt cao không hạ nên chúng ta tạm tá túc ở đây." Y giải thích bằng giọng điệu vẫn khá ôn hòa: "Nếu hôm nay người đã hạ sốt rồi thì chúng ta hãy nhanh chóng vào thành, hội hợp với họ."
Diêu Trăn nhìn sắc mặt Tống Trạc, muốn tìm kiếm dấu vết cảm xúc trên mặt đối phương, nàng lo lắng y vì mình mà lỡ việc nên tỏ ra thiếu kiên nhẫn, nhưng hình như trông Tống Trạc vẫn khá bình thường.
Diêu Trăn thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói: "Được."
Giọng nàng hơi khàn.
Tống Trạc nhìn Diêu Trăn một lúc rồi đưa cho nàng một bát nước lọc, sau đó y khẽ nói vào tai nàng giải thích thân phận hiện tại của hai người.
Nói đến từ "phu thê", Tống Trạc hơi dừng lại, ánh mắt rơi trên mặt Diêu Trăn.
Sắc mặt Diêu Trăn bình tĩnh, nàng không để ý đến vẻ mặt của y mà chậm rãi uống nước, khẽ gật đầu, tỏ ý mình đã hiểu.
Cơn sốt của Diêu Trăn đã hạ, nữ đại phu nói tuy nàng vẫn còn cảm lạnh, tay chân mỏi nhừ nhưng không ảnh hưởng đến việc đi đường.
Tống Trạc thuê một cỗ xe ngựa với giá cao, sau khi dùng bữa sáng, hai người liền ngồi xe ngựa vào thành.
Khoang xe của cỗ xe ngựa này khá nhỏ, cũng không ngăn cách chỗ ngồi, chỉ có một chiếc giường mềm.
Tống Trạc cau mày.
Diêu Trăn không để ý đến y, hai người ngồi xuống sát cạnh nhau, tay áo cọ xát, khi xe xóc nảy, nàng gần như dán chặt vào cánh tay Tống Trạc.
Không hiểu sao, Diêu Trăn luôn cảm thấy Tống Trạc hôm nay có chút kỳ lạ, ngay cả bầu không khí giữa hai người cũng rất kỳ quái.
Nhưng Diêu Trăn lại không nói rõ được rốt cuộc là kỳ lạ chỗ nào.
Khi Diêu Trăn nhìn về phía Tống Trạc, y mím chặt môi mỏng, có lẽ là khó chịu với môi trường xe ngựa không mấy sạch sẽ, ngoài ra, vẫn là khuôn mặt lạnh lùng đó.
Do đó Diêu Trăn tự nhủ có lẽ nàng đã nghĩ nhiều rồi.
Người này là ân nhân cứu mạng của nàng, lại giúp đỡ nàng rất nhiều lần, theo lý mà nói, Diêu Trăn nên chủ động bắt chuyện với y để xoa dịu bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.
Diêu Trăn khẽ liếc nhìn, Tống Trạc ngồi thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng, dường như còn hơi tái nhợt, có vẻ không muốn nói chuyện phiếm với nàng.
Thấy vậy, Diêu Trăn lập tức dập tắt ý tưởng bắt chuyện vừa nhen nhóm trong đầu nàng.
Diêu Trăn không phải người nói nhiều, Tống Trạc cũng chẳng lên tiếng thì nàng cũng không nói gì, kết quả là suốt chặng đường hai người bọn họ không nói một lời nào với nhau.
Diêu Trăn nhận thấy dường như Tống Trạc vẫn luôn âm thầm nhìn mình, nhưng đến khi nàng phát giác và quay đầu lại thì không bắt được một chút dấu vết nào từ ánh mắt y.
Kỳ lạ quá, chỗ nào cũng không đúng.
Diêu Trăn mím môi, không tiếp tục tìm hiểu nữa.
Nếu so với sự kỳ lạ của Tống Trạc hôm nay thì điều nàng muốn biết hơn là giấc mơ về Tần Tụng của mình.
Thế nhưng dù nàng cố gắng thế nào cũng không thể nhớ lại được.
Hai người mỗi người một suy nghĩ, trong không gian chật hẹp của xe ngựa, có thể nghe thấy cả hơi thở của đối phương.
Diêu Trăn đột nhiên nghe thấy tiếng "kẽo kẹt" rất lớn, bánh xe kêu lộc cộc, sau đó thân xe nghiêng hẳn sang một bên, xe ngựa dừng lại.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Vọng Đoạt Cành Vàng
- Chương 32: Kỳ lạ quá, chỗ nào cũng không đúng