Tên của ngọn lửa đó là Diêu Trăn, nàng chủ động bổ nhào vào lòng y, khiến y khó xử đến mức không biết phải làm thế nào.
Trong đôi mắt Tống Trạc lần đầu tiên xuất hiện những cảm xúc khác ngoài sự lạnh lùng.
Y nhìn chằm chằm nàng.
Nhưng y không thể phân biệt được, bây giờ nàng đang thật sự say, hay là mượn men say để làm càn.
Diêu Trăn say rồi.
Y tự nhủ như vậy.
Thế là Tống Trạc đột nhiên đẩy Diêu Trăn ra rồi vội vàng đỡ lấy thân hình mềm mại, chao đảo của nàng, y cởi bỏ áo choàng ngoài đang mặc, khoác lên người nàng, bọc nàng lại thật chặt.
Diêu Trăn bất mãn, nhỏ giọng lầm bầm: "Nóng, nóng quá!"
Ánh mắt Tống Trạc lạnh đi vài phần, đầy vẻ khó chịu, lạnh giọng nói: "Nóng cũng phải chịu."
Dung Hoa công chúa thanh lãnh thoát tục có lẽ sẽ nhẫn nhịn, nhưng Diêu Trăn say rượu thì không.
Để biểu đạt sự nóng bức và bất mãn của mình, nàng dùng sức kéo cổ áo choàng Tống Trạc đang khoác cho nàng ra.
Động tác quá mạnh khiến Diêu Trăn vô tình kéo bung cả cổ áo chính mình, để lộ nửa vành trăng sáng ngần.
Nàng nhạy bén nhận ra, ánh mắt của người trước mặt rơi trên người nàng bỗng trở nên nguy hiểm, liền dừng động tác trong tay, do dự nhìn y.
Quả thật Tống Trạc đã trở nên rất hung dữ.
Nàng mở môi đỏ mọng, lấy thân làm mồi, từng bước dụ dỗ khiến Tống Trạc hơi khó chống đỡ.
Tống Trạc đột nhiên siết chặt cổ áo Diêu Trăn, y tóm lấy hai bàn tay đang càn quấy của nàng lại rồi kéo một Diêu Trăn đang loạng choạng, đặt xuống giường.
Diêu Trăn chống cự không thành, còn định nói thêm gì đó.
Một chiếc chăn phủ xuống đầu, che kín nàng hoàn toàn.
Diêu Trăn cảm nhận được trong căn phòng chật hẹp này, một cảm giác kỳ lạ giữa nàng và đối phương đang từ từ lan tỏa.
Diêu Trăn vô cớ cảm thấy lạnh, nàng rụt người lại, há miệng hít thở rồi rút sâu vào trong chăn.
Diêu Trăn đã say đến mức mất đi ý thức nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, tiếng thở đều đặn, trầm ổn từ từ vang lên.
Gió thổi lùa qua cửa sổ khiến đèn dầu nhảy múa, bóng Tống Trạc chập chờn giữa ánh sáng và bóng tối, kéo dài đến biến dạng, như một con trăn mát lạnh đang thè lưỡi hoặc sợi dây thừng quấn chặt lấy Diêu Trăn trên giường.
Nàng lật người quay về phía y, mắt nhắm nghiền, miệng vẫn khẽ lầm bầm.
Ánh lửa hắt lên mặt Tống Trạc, nửa khuôn mặt với chiếc sống mũi cao và gương mặt góc cạnh ẩn trong bóng tối.
Y nheo mắt đánh giá nàng, ánh mắt sâu như vực thẳm, lại giống một vũng nước đọng, tĩnh lặng chết chóc, trông chẳng khác gì kẻ săn mồi đang rình rập một con mồi yếu ớt, trong khi con mồi ấy lại không biết sống chết mà đến gần, y tao nhã liếʍ móng vuốt, dự đoán được vẻ mặt kinh hoàng của con mồi và những cách trốn thoát buồn cười.
Y không cần tốn quá nhiều sức lực là có thể ghì chặt nàng trong lòng bàn tay, bẻ gãy xương sống kiêu ngạo của Công chúa, nhìn nàng giãy giụa vô ích.
Tuy nhiên, nếu lúc này không nhìn vào ánh mắt Tống Trạc thì vẻ mặt y cũng xem như bình thản.
Trong màn đêm dày đặc, vẻ mặt thâm sâu của Tống Trạc càng thêm đáng sợ.
Y đứng trước giường, từ trên cao nhìn xuống, từ từ đánh giá nàng.
Mây đen dần tụ lại trên bầu trời, ánh sao ẩn đi, một cơn gió mạnh thổi qua, đèn dầu chợt tắt.
Trong bóng tối, từ từ vang lên tiếng cười khẽ của Tống Trạc, lại có chút giống tiếng hừ lạnh, kèm theo tiếng gió xào xạc khiến người ta rợn người, sống lưng lạnh toát.
"Công chúa quả thật là… Thủ đoạn cao minh."
Ngày hôm sau, khi tiếng chó sủa đánh thức Diêu Trăn, tầm mắt mơ hồ của nàng rơi xuống tấm rèm che trên đầu, chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn.
Nàng lờ mờ nhớ dường như mình đã có một giấc mơ, một giấc mơ gợϊ ȶìиᏂ liên quan đến Tần Tụng.
Nội dung giấc mơ Diêu Trăn đã quên, nàng chỉ nhớ hình như bản thân đã làm càn, còn “hắn” thì ôm nàng vào lòng, rất chiều chuộng nàng.
Quả nhiên là mơ mà.
Đầu Diêu Trăn hơi đau, cổ họng nàng cũng đau dữ dội, cả người khó chịu.
Đợi khi Diêu Trăn thoát khỏi những suy nghĩ hỗn độn, nàng mới phát hiện tấm rèm này rất xa lạ, nhìn quanh, môi trường xung quanh cũng khác xa với những gì nàng quen thuộc và biết rõ.