Chương 30: Vì sao huynh không đáp lại ta…

Diêu Trăn nỗ lực giữ lại chút tỉnh táo sau cùng, bây giờ đầu óc nàng hỗn độn như một mớ bòng bong, cố gắng suy nghĩ xem rốt cuộc người đứng trước mặt nàng là ai.

Người đó dường như rất quan tâm đến nàng, ánh mắt luôn đặt trên người nàng, hỏi những câu quan tâm vô cùng tỉ mỉ.

Một người như vậy.

Hẳn là Tần Tụng.

Giống như lúc đó, sau khi nàng bị Tống Trạc trừng phạt, hắn không hề chế giễu, bàn tán về nàng như những người khác, ngược lại còn hỏi thăm an ủi rất ấm áp.

Nghĩ đến đây, Diêu Trăn vô thức thả lòng, muốn dựa vào đối phương.

Tuy nhiên lúc này, đầu óc hỗn loạn của nàng chợt chợt lóe lên một câu hỏi: "Tần Tụng và mình đi cùng nhau sao?"

Diêu Trăn dừng bước, suy nghĩ, nàng loáng thoáng nhớ Tần Tụng cưỡi ngựa, đi theo bên cạnh xe ngựa của mình.

Vậy người này hẳn là Tần Tụng không sai rồi.

Mượn hơi men, nàng yên tâm bổ nhào vào lòng y, hai tay ôm lấy eo đối phương.

Diêu Trăn cảm nhận được người trong lòng mình cứng đờ.

Nàng chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên, kiễng chân, ghé sát vào mặt y, cố gắng nhận ra khuôn mặt đối phương.

Tuy nhiên ánh đèn quá tối, tầm nhìn của Diêu Trăn chao đảo, trước mắt như phủ một lớp sương mờ ảo khiến nàng không nhìn rõ.

Thế là nàng đặt mũi chân xuống, chần chừ một lúc, vẫn còn tham luyến hơi ấm trong vòng tay y, lúc này Diêu Trăn trông chẳng khác gì một con mèo nhỏ, yếu ớt mềm mại chui vào vòng tay rộng lớn của Tống Trạc.

Đôi môi nàng đỏ như lửa, hơi thở thơm như đóa lan nở trong sương:

"Vì sao huynh không đáp lại ta…"

Yết hầu Tống Trạc nhô lên, hô hấp vô thức trở nên gấp gáp.

Lúc Diêu Trăn nhào vào lòng mình, Tống Trạc cũng không có đẩy ra, lúc này cả cơ thể và mái tóc nàng đều quấn chặt lấy y khiến Tống Trạc không biết phải làm sao, cũng chẳng thể đẩy ra được nữa.

Ánh mắt y u ám, trầm giọng hỏi: "Cái gì?"

Tai Diêu Trăn cũng bị một lớp sương mù che phủ khiến nàng không nghe rõ giọng đối phương, cứ cảm thấy lúc xa lúc gần.

Nhưng lại vô cùng dễ nghe.

Nàng áp mặt vào ngực y, nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ, hơi nhanh.

Diêu Trăn đột nhiên cảm thấy vô cùng tủi thân, nàng cố nén tiếng khóc, nhẹ giọng nói: "Con xúc xắc đó, con xúc xắc ta tặng huynh, vì sao huynh không đáp lại ta, là chưa nhận được, hay là chưa hiểu ý nghĩa trong đó?"

Hàng mi dài của Tống Trạc khẽ run, trong mắt phủ một lớp u ám nặng nề, y lặng lẽ nhìn nàng, muốn nghe tiếp xem nàng sẽ nói gì.

Diêu Trăn nói: "Là câu thơ của Ôn Phi Khanh đời trước đó."

"Linh lung xúc xắc ẩn hồng đậu…" Diêu Trăn kiễng chân, ghé sát tai Tống Trạc, hơi thở ấm áp phả vào dái tai y, chậm rãi đọc "Nhập cốt tương tư… Người có hay chăng…"

Tống Trạc như bị trúng định thân chú, cả cơ thể cứng đờ, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

Chỉ có ánh mắt càng thêm đen tối u ám, y nhìn chằm chằm nàng, như thể muốn nuốt chửng toàn bộ con người nàng vào trong.

Tống Trạc ngẩng đầu lên, áo quần mỏng manh, không che kín cơ thể, làn da mịn màng. Mái tóc dài mềm mại trượt trên tay y, trong đôi mắt vốn thanh lãnh, tràn ngập sắc nước long lanh, tình cảm mơ hồ, đôi môi đỏ như ngọn lửa, mấp máy như muốn nói:

"Tụng lang… Tụng lang à…"

Tiếng lầm bầm của Diêu Trăn càng ngày càng nhỏ, đôi môi ấm áp vô tình chạm vào làn da trần trụi ở cổ y, khẽ chạm một cái, như bướm đậu trên đầu ngón tay.

Nàng giống như những cô nương say mê y, liên tục gọi y, gọi y là Tống lang.

Giọng điệu mềm mại, ẩn chứa chút quyến rũ, như quả nho phủ đầy mật đường, mọng nước, non tơ đến mức chỉ cần y khẽ dùng sức là có thể bóp ra nước từ giọng nói mềm mại ấy.

Trong phòng không có lò sưởi dưới nền nhà.

Hiện tại đã là mùa xuân rồi.

Mặc dù xuân lạnh se sắt, lúc rạng đông vẫn còn hơi lạnh nhưng đã không cần đốt lửa sưởi ấm nữa.

Tống Trạc lại vô cớ cảm thấy trong lòng mình như đang cháy một ngọn lửa, ngọn lửa sáng rực, từ trong vòng tay y lan ra, muốn nuốt chửng toàn bộ con người y.

Tống Trạc cảm giác chính mình chẳng khác nào đang đứng dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, đổ rất nhiều mồ hôi.