- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Vọng Đoạt Cành Vàng
- Chương 28: Phá vỡ thói quen hằng ngày
Vọng Đoạt Cành Vàng
Chương 28: Phá vỡ thói quen hằng ngày
Đắng quá, thật sự là quá đắng.
Đắng đến mức Diêu Trăn muốn rơi lệ, nghĩ vậy, nàng cũng rơi nước mắt, tủi thân vô cùng.
Nàng nằm nghiêng trên giường, không mở mắt nhưng nước mắt cứ tuôn ra, nhanh chóng làm ướt một mảng gối.
Nàng khóc không tiếng động, một lúc lâu sau, khi Tống Trạc cầm chiếc khăn, khó chịu vì bẩn, muốn lau sạch vết thuốc trên môi nàng, ngón tay cái vô tình chạm vào má nàng mới phát hiện nàng đã khóc đến mức suýt ngất.
Sắc mặt Tống Trạc vẫn bình thản, suy nghĩ một lát, y đỡ nàng dậy dùng khăn lau sạch nước mắt trên mặt nàng.
Xong xuôi, y lại cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình.
Giống như Diêu Trăn đã từng vỗ lưng y, y bắt chước lực độ của nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng đối phương.
Tống Trạc ôn tồn nói: "Ngủ đi."
Đêm qua sau khi Diêu Trăn ngủ, Tống Trạc cũng gục bên giường nghỉ ngơi.
Tống Trạc luôn đi ngủ và thức dậy đúng giờ, nhưng hôm nay lại vì chăm sóc Diêu Trăn mà lỡ mất vài canh giờ, phá vỡ thói quen hằng ngày của y.
Vì một lần xưng hô sai lầm, khiến người khác cho rằng y và Diêu Trăn là phu thê, bất đắc dĩ, chỉ có thể để y chăm sóc Diêu Trăn.
Khi Tống Trạc thức dậy đúng giờ, trời vẫn chưa sáng hẳn, trên bầu trời đầy sao lấp lánh, sáng chói, không thấy bóng trăng.
Y cúi người, mu bàn tay vì chịu sức nặng của đầu nhiều canh giờ mà hơi tê dại, cổ cũng có chút khó chịu. Tống Trạc ngồi xoa bóp một lúc, định đứng dậy đi ra ngoài, lúc đi được vài bước, y như nhớ ra điều gì mà lập tức quay người sờ trán Diêu Trăn, nhiệt độ đã hạ.
Mượn ánh sao yếu ớt nhìn, khóe mắt Diêu Trăn vẫn còn vệt nước mắt, nàng đang ngủ rất say.
Y đứng dậy đi ra ngoài múc một ít nước rửa tay một lần rồi rửa thêm một lần nữa, tiếng nước róc rách "ào ào" nối tiếp nhau vang lên.
Y luôn nghi ngờ bàn tay này dính máu.
Ngay cả khi không có máu, cũng đã dính rất nhiều mùi máu tanh.
Thậm chí Tống Trạc không thể chịu đựng được bộ y phục này dính nhiều hơi thở của người khác, mặc dù y đã kiểm tra kỹ lưỡng nhiều lần, không hề dính máu hay thuốc men bẩn thỉu nhưng vẫn muốn thay ra giặt sạch. Có điều tình hình hiện tại đã khác xưa, y không có bộ y phục nào khác để mặc nên đành phải nén lại cảm giác khó chịu trào dâng trong cổ họng, miễn cưỡng tiếp tục mặc bộ y phục này.
Ngày mai vào thành, y nhất định sẽ thay nó ra.
Trước mũi Tống Trạc vẫn còn vương vấn mùi hương nữ tính thoang thoảng trên người Diêu Trăn, do đó y phục chắc cũng đã nhiễm một ít, Tống Trạc ngửi thấy nhưng cũng không quá bài xích, âm thầm rửa tay thêm một lần nữa.
Khi y rửa xong xuôi, cũng đã trôi qua một khoảng thời gian khá lâu. Lúc quay về phòng và ngồi xuống, Tống Trạc chợt phát hiện có điều gì đó không đúng.
Y cúi người sờ giường.
Chăn đã lật lên, không có ai.
Lông mày Tống Trạc khẽ nhíu lại, bàn tay dài ấn vào thanh đoản kiếm buộc ở thắt lưng, khẽ gọi bằng giọng thì thầm: "Diêu Trăn?"
Không ai đáp lại Tống Trạc, y hơi nâng cao giọng, gọi thêm một tiếng nhưng vẫn không nhận được hồi đáp.
Hơi thở Tống Trạc vô thức trở nên gấp gáp hơn, y lập tức lục tìm mồi lửa, đốt đèn dầu.
Tay áo y khá rộng và dài nên khi cử động, ngọn lửa suýt chút nữa đốt cháy cả tay áo, may mà Tống Trạc hành động khá nhanh, kịp thời tránh được.
Ngọn lửa dần bùng lên, chiếu sáng khắp căn phòng.
Nhìn kỹ, trên giường quả thực không có ai, đôi giày thêu màu xanh nhạt nằm nghiêng trên sàn.
Mà Diêu Trăn, người đáng lẽ phải nằm trên giường, lúc này đang đứng bên cửa sổ đối diện với cửa ra vào. Cửa sổ lưới đơn sơ bị nàng đẩy mở một khe hở, nàng dường như đang hóng gió, mái tóc dài khẽ bay.
Hơi thở của Tống Trạc dần bình ổn.
Y thu lại bàn tay đã rút kiếm, đi đến bên cạnh nàng nhưng Tống Trạc còn chưa kịp nói gì, Diêu Trăn chợt quay đầu, nàng nheo mắt nhìn y một lúc, lạnh lùng nói: "Ngươi là ai, vì sao lại gọi thẳng tên bổn cung?"
Sắc mặt Tống Trạc bình tĩnh, có lẽ sợ kinh động người ngoài, y khẽ đáp: "Thần là Tống Trạc."
Giọng Tống Trạc vốn đã trầm, bây giờ cố ý hạ thấp càng thêm trầm ấm hơn nữa, rơi vào tai Diêu Trăn, khiến nàng cảm thấy có chút tê dại khác thường, không thích nghi được mà nghiêng người sang một bên.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Vọng Đoạt Cành Vàng
- Chương 28: Phá vỡ thói quen hằng ngày