Bà thò đầu ra, nhìn quanh một lúc rồi mời họ vào nhà.
Nam nhân trong nhà bà đều không có ở đây, hiện tại trong nhà chỉ có bà và con dâu, nhà cửa trống trải, vừa vặn dọn dẹp được một căn phòng sạch sẽ chưa ai ở, để Tống Trạc và Diêu Trăn nghỉ ngơi.
Đại thẩm không quen làm việc tỉ mỉ, liền gọi con dâu ra. Con dâu bà hơi hiểu y thuật, trong nhà có một ít thảo dược, nữ đại phu chọn ra vài vị thuốc, đại thẩm bèn làm theo lời con dâu dặn để sắc thuốc.
Đây là căn phòng rộng rãi nhất của nhà đại thẩm nhưng đối với Tống Trạc mà nói thì vẫn còn hơi nhỏ.
Ngay cả khi bước vào cửa, Tống Trạc cũng phải cúi đầu để đảm bảo đầu y không va vào xà ngang.
Diêu Trăn được y đặt lên giường.
Trong phòng thắp một ngọn đèn dầu, lập lòe sáng tối, Tống Trạc ngồi ngay ngắn bên giường, hồi tưởng lại lời nữ đại phu đã nói.
"Thuốc chưa sắc xong, ở đây có một ít rượu trắng, công tử dùng khăn nhúng rượu, lau vào lõm khuỷu tay, nách của nàng ấy, có thể hạ nhiệt trước, giúp nàng ấy đỡ khó chịu hơn."
Sau khi nữ đại phu đi, Tống Trạc nắm chiếc khăn, nhíu mày, thân hình bất động, rất lâu không có động tác, như thể bỏ ngoài tai.
Đột nhiên, cửa bị gõ vài cái, Tống Trạc nghiêng đầu nhìn, nữ đại phu bưng chén thuốc đi vào, nàng ta đặt chén thuốc lên bàn gỗ, cười nói: "Thuốc sắc xong rồi."
Đặt thuốc xuống, ánh mắt nữ đại phu rơi vào chén sứ bên cạnh, rượu vẫn chưa vơi đi, lại lén lút nhìn về phía Tống Trạc hơi không tự nhiên, chớp chớp mắt rồi lùi ra ngoài.
Tống Trạc cầm chiếc thìa nhỏ, múc một ít nước thuốc có mùi đắng thanh, dùng mu bàn tay chạm vào thành chén thử nhiệt độ. Xác nhận không nóng, y đỡ đầu Diêu Trăn cao hơn một chút, dùng gối đệm sau lưng nàng, bưng chén thuốc, đút nàng uống thuốc.
Diêu Trăn vẫn hôn mê bất tỉnh nhưng sau khi nước thuốc vào miệng, lông mày nàng lại vô thức nhíu chặt, khẽ ho hai tiếng, lầm bầm nói nhỏ vài câu gì đó.
Tống Trạc đặt chén thuốc xuống, cúi người, ghé tai nghe một lúc, nhận ra nàng nói: "Đắng quá, không uống."
Y sờ vào trong tay áo, còn lại một ít kẹo mạch nha, thế là nhanh chóng bóc một viên đút vào miệng nàng, đợi đến khi lông mày nàng khẽ giãn ra thì múc một thìa nước thuốc, tiếp tục đút vào miệng nàng.
Vị ngọt đắng hòa quyện vào nhau, chẳng những không trung hòa được vị đắng chát mà mùi vị kỳ lạ còn khiến Diêu Trăn chống cự mạnh hơn, nàng mím chặt môi, không cho y đút thuốc.
Tống Trạc thử vài lần, miễn cưỡng cho nước thuốc vào miệng nhưng dù nàng đang ngủ say vẫn nôn thuốc ra.
Trong đôi mắt đen thẳm của Tống Trạc, dần dần lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn.
Y đột nhiên đứng dậy, luồng gió thổi qua khiến ngọn lửa lập lòe, chập chờn.
Thân hình Tống Trạc cao lớn, y hơi cúi người khiến cái bóng đen kịt dưới thân y lập tức che phủ toàn bộ Diêu Trăn.
Có lẽ vô thức nhận ra điều gì, Diêu Trăn bất an rụt vào trong chăn.
Nhưng làm gì thì cũng đã muộn rồi.
Tống Trạc kẹp cằm Diêu Trăn, y quay người bưng chén thuốc đến bên môi nàng, Diêu Trăn giãy giụa theo bản năng, hai chân nàng đạp chăn, trong khi hai tay thì đẩy ra ngoài, loạn xạ cào vào cánh tay đang bưng chén thuốc của Tống Trạc, cổ họng nàng còn phát ra tiếng rêи ɾỉ kháng cự.
Diêu Trăn vốn đã yếu ớt, cộng thêm việc đang bị bệnh nên dù cố gắng chống cự thì cũng chẳng thể gây ra chút tổn thương nào cho Tống Trạc.
Tống Trạc bất động, đợi đến khi toàn bộ thuốc được đổ vào miệng Diêu Trăn, y lại nâng cằm nàng lên, xác nhận Công chúa đã uống hết thuốc mới buông tay.
Thuốc đắng và chát, khi đổ vào cổ họng lập tức khiến nước mắt Diêu Trăn trào ra, đọng trên hàng mi dài.
Môi Diêu Trăn dính thuốc, khi bị ép nuốt xuống, đôi môi đỏ mấp máy, dưới ánh nến là một vẻ đẹp kinh tâm động phách, vẻ ốm yếu ngược lại khiến nàng như một tinh linh.
Nàng nhíu chặt mày, cầu xin y, nói đừng, đắng quá, vẻ mặt đau khổ khó chịu.
Mà Tống Trạc đứng thẳng người như ngọc, lạnh lùng nhìn, trong mắt không một chút gợn sóng, không hề lay động.
Diêu Trăn mơ mơ màng màng, dường như tỉnh mà không tỉnh, nhíu mày một lúc, nằm úp sấp bên giường, ôm ngực, nôn khan một hồi.