Thị vệ gật đầu, lần lượt nhận lệnh.
Sắp xếp xong, Tống Trạc nghiêng đầu nhìn Diêu Trăn hỏi: "Công chúa, còn đi được không?"
Diêu Trăn ngẩng đầu nhìn Tống Trạc, suy nghĩ ý nghĩa trong lời nói của y rồi mới chậm rãi gật đầu.
Khóe mắt nàng vẫn còn hơi ửng đỏ vì sợ hãi, cằm nhỏ nhọn, quần áo mỏng manh, thân thể mềm mại khẽ run rẩy, phía sau là dòng sông đυ.c ngầu cuồn cuộn, như thể phút chốc sẽ cuốn nàng vào trong.
Ánh mắt Tống Trạc khẽ động, y buông nàng ra, bước nửa bước về phía trước rồi lại quay đầu, nghiêng người nhìn nàng.
Nàng muốn theo y nhưng lại loạng choạng một cái, vì đứng không vững mà ngã nhào về phía trước, Diêu Trăn vô thức túm lấy thứ gì đó có thể bám vào bên cạnh, liền nắm chặt lấy tay Tống Trạc.
Trong khoảnh khắc này, ánh mắt Tống Trạc đột nhiên trở nên đầy ẩn ý.
Nàng nghiêng đầu nhìn y rồi lại cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, lông mi khẽ run, khóe mắt trong ánh mắt của Tống Trạc, dần dần từ ửng đỏ biến thành hồng phấn.
Nàng khẽ nói: "Huynh đừng bỏ rơi ta nhé..."
Giọng nói mềm mại, mang theo chút dựa dẫm và nũng nịu khó nhận ra, như một con mèo nhỏ.
Lông mi đen dày của Tống Trạc rũ xuống, ánh mắt rơi vào bàn tay nhỏ bé mềm mại đang nắm chặt ngón tay y, không đáp lại.
Một lúc sau Tống Trạc mới từ từ lắc đầu trả lời: "Không đâu."
Tống Trạc không rút tay ra, y mặc cho Diêu Trăn nắm chặt mấy ngón tay của chính mình.
Mùi máu tanh nhàn nhạt vẫn vương vấn nơi đầu mũi, Tống Trạc hơi nhíu mày, bước chân nhanh hơn nhiều.
Diêu Trăn ngồi trong xe ngựa xóc nảy lâu, tinh thần vốn đã uể oải, lại còn phát sốt, nhấc váy đuổi theo y, hơi thở gấp gáp, thế nào cũng không theo kịp.
Tim nàng đập mạnh, mùi máu tanh nồng nặc quanh quẩn bên người xông thẳng vào mũi, thậm chí khiến nàng khí huyết sôi trào, trước mặt trắng xóa.
Tống Trạc chú ý phía sau, nghe thấy tiếng bước chân chậm lại, quay đầu, vừa lúc nhìn thấy nàng lảo đảo, sắp ngã quỵ xuống đất.
Tống Trạc vươn cánh tay dài ôm lấy, vững vàng đỡ lấy Diêu Trăn, nàng loạng choạng ngã vào lòng y, hai mắt nhắm chặt.
Tống Trạc chăm chú nhìn nàng, trầm giọng gọi: "Công chúa?"
Diêu Trăn không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
Y nhíu chặt mày, nhìn Diêu Trăn một lúc lâu rồi mới dứt khoát ôm ngang eo nàng, bước nhanh về phía có người.
Hoàng hôn buông xuống, màn đêm từ phía đông chầm chậm dâng lên, nuốt chửng ánh sáng. Vài vì sao lấp lánh trên nền trời đêm, chớp nháy liên hồi.
Hai bên con đường làng lác đác cây cối và ruộng đồng, xa xa còn có tiếng chó sủa vang vọng khắp nơi.
Tống Trạc ôm Diêu Trăn vẫn còn hôn mê, y đi bộ rất lâu, cuối cùng cũng tìm thấy một trang trại.
Trang trại không lớn, khoảng vài chục hộ gia đình, tất cả đều là nhà cửa đơn sơ, chỉ đủ để tránh gió che mưa.
Y đi đến trước một cánh cửa gỗ không quá đơn sơ, giơ tay gõ cửa.
Người bên trong cũng nhanh chóng đáp: "Ai đó? Đến đây, đến đây!"
Tiếng bước chân "lạch cạch" vang lên, cánh cửa gỗ phát ra tiếng "kẽo kẹt" rợn người rồi mới từ từ mở ra.
Phía sau cánh cửa là một đại thẩm nông dân, nhìn rõ y ăn mặc sang trọng, khí chất phi phàm nên bà lập tức sững người đến mức không dám thở mạnh.
Bà lắp bắp nói: "Vị… Vị lang quân này, đến nhà ta có chuyện gì sao?"
Tống Trạc khi gõ cửa đã nghĩ sẵn lời lẽ.
Y cúi người hành lễ, chậm rãi nói: "Chào thẩm thẩm, ta là một thương nhân, theo đoàn thương buôn vận chuyển hàng hóa, không ngờ lại đi lạc đường, thê tử…"
Nói đến đây, Tống Trạc bỗng nhiên dừng lại, y không biết phải giới thiệu Diêu Trăn với người khác như thế nào.
Chần chừ một thoáng, y nói tiếp: "Thê tử của ta chẳng may bị phong hàn, sốt cao không hạ, xung quanh hoang vu không người, đành mạo phạm đến cầu cứu, xin ở lại hai ngày, mong thẩm thẩm có thể ra tay giúp đỡ."
Vừa nói y vừa lật tay áo, từ ống tay áo đưa ra một thỏi bạc.
Đôi mắt của đại thẩm lập tức sáng lên.
Vốn bà còn chút nghi ngờ thân phận của hai người, nhưng nhìn họ một lúc, lại không phát hiện ra điểm đáng nghi nào.
Không nhìn rõ mặt Diêu Trăn, chỉ cảm thấy thân hình nàng mảnh mai mềm mại, vừa lúc vài người nông dân làm xong việc đồng về làng, đi ngang qua cửa nhà bà, đối chiếu với họ, lại càng cảm thấy người này phong độ ngời ngời, khí chất thoát tục cho nên phần lớn nghi ngại trong lòng bà đều tiêu tan.