Chương 25: Bắt cóc công chúa

Eo lưng kề sát hơi ấm, Tống Trạc nhíu mày quay đầu, thấy vẻ mặt sắp khóc của Diêu Trăn, cuối cùng cũng không nói gì.

Lúc này, một trong số những người áo đen đột nhiên hét lớn lên, hắn chỉ về phía Tống Trạc và Diêu Trăn mà gào to: "Mau bắt lấy nữ nhân kia! Đó là Công chúa! Bắt được nàng ta, chủ công sẽ bảo toàn thê nhi các ngươi bình an, phú quý cả đời!"

Thế là mười mấy người xông lên, lao thẳng về phía Diêu Trăn và Tống Trạc.

Sắc mặt Tống Trạc bình thản, y vững vàng bảo vệ Diêu Trăn phía sau, chuôi kiếm trong tay xoay chuyển, kiếm hoa tung hoành đánh lùi một người.

Tim Diêu Trăn đập mạnh, nàng bám sát y, lúc này lại còn có thể phân tâm nghĩ, người này dùng kiếm thật đẹp.

Thích khách ùa đến, bị Tống Trạc từng bước đẩy lùi, phía đối diện một người trong số đó đột nhiên lùi lại, chém đứt sợi dây thừng treo cầu gỗ.

Thấy vậy, bốn năm người còn lại cười đắc ý nói: "Cắt đứt cánh tay của ngươi, xem ngươi còn bảo vệ con tiện nhân này thế nào!"

Sắc mặt Tống Trạc trầm tĩnh, y không đáp lại họ mà nghiêng đầu khẽ nói với Diêu Trăn: "Công chúa, theo sát."

Diêu Trăn gật đầu thật mạnh.

Tống Trạc từ từ giơ kiếm.

Thích khách đồng loạt xông lên, mặt mày dữ tợn, mắt đỏ ngầu.

Tống Trạc vừa ứng phó, vừa phải phân tâm bảo vệ Diêu Trăn, trên trán dần lấm tấm mồ hôi.

Diêu Trăn tuy sợ hãi nhưng được y bảo vệ lại cảm thấy an tâm.

Nàng không để lộ sự sợ hãi ra ngoài, chỉ có đôi mắt trông khá lo lắng chứ mặt mày vẫn trấn tĩnh, Diêu Trăn cố gắng theo sát động tác của y, để tránh mình làm vướng chân Tống Trạc.

Dây cầu treo bị đứt, rơi xuống dòng sông chảy xiết, thị vệ Cấm vệ đến bờ đối diện, khoảng cách quá xa, họ không thể qua được, chỉ có thể nhìn trận chiến, lo lắng vô cùng.

Diêu Miệt lo lắng cho tỷ tỷ, nhìn thấy Diêu Trăn bị bao vây, cuối cùng vẫn giở tính trẻ con mà khóc lớn: "Hoàng tỷ! Tỷ tỷ!"

Tiếng khóc vọng từ xa đến, Diêu Trăn nghe thấy nên phân tâm, bước chân nàng khựng lại, không kịp theo Tống Trạc…

Sau tai nổi lên một làn gió lạnh buốt thấu xương, Diêu Trăn biết, có người nhân cơ hội đánh lén.

Nàng hoảng loạn không thôi, máu toàn thân đều chảy ngược, nhất thời không thể phản ứng.

Tống Trạc liếc mắt thấy, lạnh lùng nói: "Tìm chết."

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, y bỗng nhiên dùng sức cánh tay, kéo Diêu Trăn vào lòng. Mũi kiếm xẹt qua một lọn tóc tơ rũ xuống của Diêu Trăn, ánh mắt Tống Trạc hơi ngưng lại, y nhón chân đá văng thanh kiếm đang nhắm về phía nàng, đồng thời đá bay cả tên thích khách.

Eo nàng thon thả, dáng người mềm mại, ngã vào lòng y.

Tống Trạc một tay ôm Diêu Trăn, tức giận đùng đùng, mặt mày u ám, kiếm vung lên chém xuống, nhanh chóng giải quyết nốt mấy người còn lại.

Xong xuôi hết y mới vứt thanh kiếm dính máu, lùi lại vài bước, hơi thở nặng nề mà nhìn Diêu Trăn hỏi: "Không bị thương chứ?"

Diêu Trăn từ trong lòng y hoảng loạn ngẩng đầu rồi chậm rãi lắc đầu.

Tóc nàng rối bời trong hỗn chiến, mái tóc đen dính vào đôi môi tái nhợt, má ửng hồng, lông mi vương lệ, vẻ mặt đáng thương, đâu còn chút uy nghi Công chúa nào.

Vừa nãy nàng thật sự đã sợ hãi lắm rồi, cứ ngỡ mình sắp chết một cách không rõ ràng ở nơi hoang vắng này.

Tống Trạc buông Diêu Trăn ra, chân nàng loạng choạng đến mức đứng không vững, y do dự một chút rồi lại đỡ nàng.

Cánh tay Tống Trạc được nàng nắm lấy để làm trụ, hai người sát lại gần nhau, mái tóc dài buông xõa của nàng quấn vào cánh tay y, tuột vào lòng bàn tay, chảy xuôi như nước.

Tống Trạc cúi mắt nhìn chằm chằm một lúc, không động tay gạt ra.

Hai người đi đến bờ sông, xa xa nhìn đoàn người đang đứng bên bờ đối diện.

Diêu Trăn khẽ nói: "Không qua được rồi."

Tống Trạc nói: "Ừ."

Tay nàng đặt lên ống tay áo Tống Trạc, dùng chút sức bám lấy, ngẩng đầu nhìn Tống Trạc, trong mắt long lanh nước, nhẹ nhàng nói: "Làm sao bây giờ?"

Tống Trạc quan sát một lúc, phát hiện bên phía họ còn có một lối nhỏ khác để đi, chỉ là có thể phải đi đường vòng một chút.

Và nơi họ đang đứng cũng có đường thông đến thành.

Thế là y nói kế hoạch của mình cho Diêu Trăn nghe, vừa nói vừa ra hiệu cho thị vệ bên bờ đối diện, hướng dẫn họ đi đường vòng, đến thành rồi hội hợp.