Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vọng Đoạt Cành Vàng

Chương 24: Thứ chúng ta muốn là mạng của các ngươi đấy

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bên ngoài trời quang mây tạnh, gió mát hiu hiu, những ngọn núi cao xanh mướt từ từ lùi lại phía sau.

Hắn ta khẽ "a" một tiếng.

Diêu Trăn nhìn Diêu Miệt hỏi: "Sao vậy?"

Tống Trạc cũng đặt sách xuống.

Diêu Miệt đáp: "Gần đây không mưa, Tây Bắc lại ít mưa, vì sao lại có lũ lụt?"

Hắn ta nhìn Diêu Trăn, Diêu Trăn không biết.

Cả hai nhìn về phía Tống Trạc.

Tống Trạc trầm ngâm một lát rồi mới chậm rãi nói: "Sóc Phương ở phía Bắc, mặt sông quanh năm đóng băng, nước sông..."

Y chậm rãi nói, Diêu Miệt chăm chú lắng nghe một cách hứng thú.

Diêu Trăn nghe được hai câu, lại buồn ngủ nên lặng lẽ chống cằm ngủ say.

Tống Trạc giải thích xong, khẽ hỏi lại Thái tử điện hạ: "Đã hiểu chưa?"

Diêu Miệt mạnh mẽ gật đầu.

Tống Trạc liếc nhìn Diêu Trăn, người đang chống cằm ngủ say phía sau, lúc này hai má Công chúa in hằn những vết đỏ nông sâu không đều. Rèm xe bị xóc nảy lên xuống, lọt vào một ít ánh sáng, chiếu lên mặt nàng.

Y nhìn khuôn mặt nghiêng trắng như tuyết của nàng, ánh mắt sâu thẳm, vô cùng khó đoán.

Xe ngựa đột nhiên rung lắc.

Tống Trạc vịn góc bàn đứng dậy, khẽ nói với Diêu Miệt: "Cẩn thận."

Y vừa nói xong câu này, ngựa đã hí dài, thùng xe nghiêng ngả, làm Diêu Trăn ngã vật lên bàn.

Có người bên ngoài xe ngựa đang gào to lên: "Bảo vệ Thái tử và Công chúa!"

Diêu Trăn bị xóc tỉnh, nàng dụi mắt, mơ màng thẳng lưng, trong mắt còn vương chút mờ mịt.

Ngay sau đó, một đôi cánh tay mạnh mẽ bất ngờ ôm chặt lấy eo Diêu Trăn.

Sắc mặt Tống Trạc u ám, một tay y nắm lấy Diêu Miệt, một tay ôm chặt Diêu Trăn, trước khi xe ngựa lật đổ, y đã ôm cả hai tỷ đệ họ xông ra ngoài.

Ngựa xổng cương, xe ngựa lật mấy vòng, rơi xuống dòng sông chảy xiết ngay bên cạnh.

Diêu Trăn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhìn thấy nóc xe ngựa chìm xuống nước khiến nàng cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nàng bị dọa đến mức toát mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch, hai tay còn vô thức nắm chặt đai lưng của Tống Trạc.

Cấm vệ vây kín xung quanh họ, đao kiếm đã rút vỏ.

Và đối diện họ, là một hàng dài những người áo đen bịt kín mặt mũi.

Dưới sự hộ tống của thị vệ, Tần Tụng hoảng loạn chạy tới, mắt lộ vẻ lo lắng hỏi: "Không sao chứ?"

Cùng lúc đó, ánh mắt Tần Tụng khựng lại trên bàn tay Tống Trạc đang ôm lấy Diêu Trăn.

Tống Trạc cũng nhẹ nhàng buông lỏng vòng tay ôm eo Diêu Trăn, y đẩy Diêu Miệt cho hắn rồi lạnh giọng nói: "Bảo vệ tốt Thái tử."

Tình thế nguy cấp, Tần Tụng đành phải cố gắng nuốt xuống sự khó chịu trong cổ họng mà liên tục đáp: "Được."

Đầu óc Diêu Trăn hỗn loạn, nhất thời không kịp nói ra câu "Ta cũng muốn đi theo Tần công tử".

Cũng vì sự do dự này mà sau khi nàng hoàn hồn thì Tần Tụng đã đưa Diêu Miệt đi xa, còn Tống Trạc lại rút kiếm bên hông, bảo vệ nàng phía sau, giao chiến cùng người khác.

Diêu Trăn sững sờ. Nàng vốn tưởng rằng kiếm của y chỉ dùng để trang trí, chứ không ngờ được đối phương thật sự biết dùng kiếm.

Xa xa, Công bộ Thị lang râu tóc dựng ngược, lớn tiếng nói: "Lũ tặc to gan! Chúng ta là khâm sai của bệ hạ..."

Một người áo đen vung kiếm bổ thẳng xuống: "Thứ chúng ta muốn là mạng của các ngươi đấy."

Diêu Trăn hoảng loạn không yên, họ đi đường rất kín đáo nhưng thế trận của những người này rõ ràng là nhắm vào họ!

Mí mắt nàng giật liên hồi, nhất thời không nghĩ ra ai lại to gan như vậy.

Tống Trạc bảo vệ nàng, dần dần lùi khỏi vòng vây trùng điệp của những người áo đen, lui về phía cầu treo dẫn vào thành.

Tống Trạc đứng trên cầu, nhìn thoáng qua thị vệ ở xa, người sau hiểu ý y, dẫn người từ từ rút lui về phía này.

Trong đoàn tùy tùng, có nhiều Cấm vệ võ nghệ cao cường. Dưới sự áp chế của sức mạnh võ thuật vượt trội, đối phương nhanh chóng rơi vào thế yếu, dần dần không trụ được nữa.

Vài người đuổi tới đây đều bị Tống Trạc lần lượt giải quyết.

Hai người họ, từ từ rút lui, sắp vượt qua cầu treo, đến bờ sông đối diện tương đối an toàn.

Hai tay Diêu Trăn vẫn nắm chặt lấy vải ở eo Tống Trạc, vì kinh hãi mà lòng bàn tay nàng rịn ra nhiều mồ hôi, lông mi dính nước mắt.
« Chương TrướcChương Tiếp »