Không khí giữa đoàn người bọn họ đột nhiên trở nên nặng nề.
Diêu Châm do dự một lúc rồi mới bắt chuyện với Tần Tụng, người đi chậm hơn nàng nửa bước: "Tần công tử."
Tần Tụng đáp: "Có chuyện gì vậy, Công chúa?"
Hắn lén lút đưa ánh mắt về phía Diêu Trăn, khóe mắt Công chúa đỏ hoe, lông mày cũng hơi cau lại, nàng không trang điểm nhưng mặt trông như thoa phấn, tái nhợt mà không yếu ớt, chẳng khác gì một đóa phù dung đẫm sương, khiến người ta thương xót.
Diêu Trăn cụp mắt, nhẹ giọng nói: "Lần này đi trị thủy, Tần công tử cùng đi phải không?"
Tần Tụng gật đầu: "Cùng đi chứ."
Diêu Trăn gật đầu, nàng lặng lẽ liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, mím môi.
Nghĩ đến việc có hắn cùng đi, nỗi lưu luyến và lo lắng của nàng cũng vơi đi một chút, cảm giác chua xót xen lẫn vui vẻ vì những ngày sắp tới cả hai sẽ được ở bên nhau.
Diêu Trăn chớp chớp mắt, trong lòng khẽ thở dài, nàng vẫn không cách nào nghĩ thông.
Lúc trước Tống Trạc ở trong cung thay phu tử giảng bài, Tần Tụng đi theo giúp đỡ, nàng đã lấy hết dũng khí nhờ Diêu Miệt gửi cho Tần Tụng một viên xúc xắc tương tư và một hạt đậu đỏ, đựng trong thư, nhưng tại sao thái độ của hắn đối với nàng vẫn như trước.
Xa cách kính trọng.
Rốt cuộc là hắn không hiểu ý nàng, hay đã hiểu rồi nhưng không muốn đáp lại?
Diêu Trăn không biết.
Nàng cũng không thể hạ thấp thân phận mà hỏi, chỉ có thể lặng lẽ phỏng đoán thái độ của hắn, từ đó suy đoán tìm hiểu.
Việc trị thủy không thể thiếu sự phối hợp của Công bộ nên Hoàng đế đã hạ chiếu chỉ phái Công bộ Thị lang đi cùng họ.
Sau khi chỉnh đốn xong xuôi, đoàn người nhanh chóng rời kinh, thẳng tiến về Sóc Phương, nơi có tình trạng lũ lụt do băng tan nghiêm trọng nhất ở Tây Bắc.
Mười ngày đầu, vì đi qua vùng đất gần Kinh thành phồn hoa nên Diêu Trăn xem như tạm thích nghi được.
Dần dần, khi xe ngựa rời khỏi kinh đô, đồng bằng nhô lên, núi non trùng điệp cao thấp, nàng dần dần có chút không quen.
Công chúa đại diện cho uy nghi hoàng gia nên dù nàng khó chịu cũng không thể để lộ ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, Diêu Trăn ngồi trong xe ngựa cả ngày, trừ những lúc dừng lại nghỉ ngơi, nàng rất hiếm khi lộ diện.
Huống chi là tìm cơ hội ở riêng với Tần Tụng.
Hôm đó, họ đi đến Tín Lăng.
Tín Lăng thuộc đất phong của Tín vương, Tam thúc của Diêu Trăn nên Tống Trạc đã phái người đi trước thông báo, lúc này đoàn xe đang dừng ở dịch trạm để nghỉ ngơi một lát.
Diêu Miệt buồn chán dựa vào thành xe, sau gáy hắn ta không ngừng va vào thành xe, tạo ra một vài tiếng động.
Tống Trạc từ bên ngoài vén rèm lên: "Sao vậy?"
Nét mặt Diêu Miệt đầy vẻ uể oải: "Không sao, hơi chán…"
Nhìn thấy Tống Trạc, ánh mắt Diêu Miệt lập tức sáng lên hỏi: "Tống ca ca, ta có một vấn đề muốn hỏi huynh!"
Tống Trạc nhàn nhạt nói: "Điện hạ cứ hỏi."
Diêu Miệt chớp mắt nhìn về phía hoàng tỷ với vẻ mặt trắng bệch đang ngồi bên cạnh, ánh mắt hắn ta đảo đi đảo lại một lúc rồi mới nhỏ giọng nói: "Huynh lên xe đi."
Tống Trạc từ chối: "Không tiện."
Diêu Miệt thò đầu ra ngoài nhìn, thấy đoàn xe nghỉ ngơi gần xong, sắp vào thành, liền chỉ một thị vệ, bảo hắn dắt ngựa của Tống Trạc đi.
"Cưỡi ngựa mệt lắm." Diêu Miệt nói: "Huynh nghỉ một lát, ngựa cũng nghỉ một lát, mau lên xe đi!"
Nhận lệnh của Thái tử điện hạ, Tống Trạc đành phải lên xe.
Diêu Trăn khẽ hé mắt để nói chuyện với y vài câu, vì ngồi trong xe ngựa, nàng không cần giả vờ mạnh mẽ, lúc này hơi thở Diêu Trăn yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, không muốn nói nhiều.
Tống Trạc ngồi xuống bên cạnh Diêu Miệt, đối diện Diêu Trăn, y khẽ nhíu mày một cái khó mà nhận ra.
Xe ngựa dần dần lăn bánh, Diêu Miệt tùy tiện hỏi vài câu hỏi vớ vẩn rồi không quấn lấy y nữa, nằm nghiêng trên giường giả vờ ngủ.
Tống Trạc cầm sách đọc, y nhìn chằm chằm một trang rất lâu, như thể gặp phải điều gì đó khó hiểu, mày hơi nhíu lại.
Diêu Trăn lơ mơ nhìn thấy, sợ mình gây ra tiếng động làm phiền y nên hơi thở cũng vô thức nhẹ hơn.
Tống Trạc càng nhíu mày chặt hơn.
Đi đến đoạn đường núi vắng người, mặt đường không bằng phẳng, hơi xóc nảy, Diêu Miệt bị xóc tỉnh, dụi mắt vén rèm lên.