Nghe vậy, ánh mắt của Diêu Trăn dần sáng lên: "Chưa từng thử, sao biết ta không được?"
Nói đến đây, ánh mắt Diêu Trăn đột nhiên bừng sáng lại, nàng nhìn Tống Trạc hỏi lại: "Có thể không?"
Ánh mắt Tống Trạc khẽ động, y dời tầm nhìn sang nơi khác, nhẹ nhàng gật đầu.
"Vậy thì thử một lần xem sao."
Thế là Diêu Trăn lặng lẽ hồi cung, bái kiến phụ hoàng của nàng.
Thái Thanh điện tĩnh lặng, cửa cung đóng chặt, tất cả cung nữ đều được lệnh lui xuống.
Diêu Trăn thay một bộ cung trang quỳ trên đất, tà váy màu hồng ngọc lan của nàng kéo dài ra phía sau, trông hệt như đóa mẫu đơn đang nở rộ.
Hoàng đế lo lắng đi đi lại lại trước mặt nàng, lông mày nhíu chặt:
"Yểu Yểu ơi Yểu Yểu, con bảo phụ hoàng phải nói con thế nào đây! Phụ hoàng đã ngăn mẫu hậu con lại, phá lệ cho con ở Tống phủ bấy lâu nay đã là chuyện rất hoang đường rồi, con con con con… Thôi đi!"
Ông đưa tay đỡ Diêu Trăn, bảo nàng đứng dậy.
Diêu Trăn không chịu, nàng quỳ trên đất, hai tay đan vào nhau, từ từ cúi đầu.
Đôi mắt nàng long lanh, dáng người mềm mại uyển chuyển, khi đứng thẳng dậy, eo lưng thẳng tắp, hoàn toàn không giống như khi người khác hành lễ mà tỏ ra thấp kém: "Nữ nhi cảm thấy, việc đi theo trị thủy không hề hoang đường."
Hoàng đế nặng nề ngồi xuống long ỷ, phiền muộn xoa xoa giữa hai lông mày: "Con nói xem."
"Thứ nhất, nữ nhi là đích nữ duy nhất của phụ hoàng và mẫu hậu, bách tính nếu nghe nói có nữ nhi đi, vì tôn kính hoàng thất, lòng dân ắt sẽ vững vàng hơn rất nhiều."
"Thứ hai, gần đây việc quan lại nhận hối lộ thường xuyên xảy ra, e ngại uy nghiêm của phụ hoàng, nếu nữ nhi đi, quan lại địa phương hẳn sẽ e dè hơn nhiều."
"Thứ ba…"
Nàng rõ ràng, từng chút một liệt kê ra lý do của mình, nói xong, lại cúi đầu thật sâu.
Hoàng đế nghe xong, trầm ngâm không nói.
Một lúc lâu sau, ông thở dài một tiếng rồi đỡ nàng dậy, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì tùy con."
"Truyền chỉ của trẫm…"
Diêu Trăn cầm thánh chỉ của Hoàng đế, bước ra khỏi Thái Thanh điện.
Ngoài điện, Thái tử Diêu Miệt mặc triều phục hớt hải chạy đến hỏi: "Phụ hoàng nói thế nào?"
Phía sau hắn ta, Tần Tụng, người đang nghị sự với Hoàng đế trước khi Diêu Trăn đến cũng nhanh chóng bước tới hỏi: "Công chúa điện hạ, ý của bệ hạ thế nào?"
Diêu Trăn nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi để lộ một góc thánh chỉ màu vàng cam trong tay áo, trên mặt nàng hiện lên nụ cười nhẹ: "Đồng ý rồi."
Diêu Miệt reo hò vui sướиɠ, khẽ hoan hô.
Họ từ từ bước xuống bậc thang.
Lúc này phía đối diện, Hoàng hậu cũng vừa nghe tin mà đến, bà được thị vệ vây quanh, vẫy tay gọi Diêu Trăn.
Diêu Trăn sợ bà ngăn cản, nàng do dự một lúc rồi mới từ từ bước đến, khẽ ngẩng đầu, ngước nhìn mẫu hậu cao quý, uy nghiêm của mình.
Ánh mắt Hoàng hậu trầm tư, bà dùng ánh mắt đánh giá nàng một lúc rồi mới đưa một tay lên vén tóc mai của Diêu Trăn ra sau tai rồi ôm nàng vào lòng dặn dò: "Con ngoan, đi đường bảo trọng."
Dù trước đây cả hai có nhiều bất hòa, nhưng lời dặn dò của Hoàng hậu lúc này cũng khiến Diêu Trăn cay cay sống mũi, nàng tựa vào lòng bà rồi nhẹ nhàng gật đầu, trâm cài phát ra tiếng va chạm thanh thúy.
Hoàng hậu dẫn tỳ nữ Hoán Trúc của nàng đến, dặn dò rất nhiều, Hoán Trúc đều cố gắng ghi nhớ tất cả.
Diêu Miệt không phải do Hoàng hậu sinh ra nhưng do Hoàng hậu một tay nuôi lớn, vì vậy bà cũng gọi Diêu Miệt đến bên cạnh, vuốt ve đỉnh đầu thiếu niên, tận tình khuyên bảo.
"Mọi chuyện đều phải cẩn thận."
Đợi Hoàng hậu căn dặn xong xuôi.
Bọn họ đáp ứng tất cả rồi hành lễ cáo biệt.
Đường xa đi lại bất tiện nên hành lý mang theo cũng đơn giản hết mức, vì vậy tính cả tôi tớ bọn họ thì cả đoàn mười mấy người cùng nhau đi về phía cổng cung đình.
Đi được mấy bước, Diêu Trăn đột nhiên cảm nhận được gì đó mà quay đầu lại.
Lúc này Hoàng hậu đứng trên bậc thang, ánh nắng chói chang chiếu xuống, không nhìn rõ vẻ mặt của bà. Khi thấy Diêu Trăn quay đầu lại bà liền vẫy tay.
Diêu Trăn lập tức đỏ hoe mắt, quay đầu đi.
Diêu Miệt lặng lẽ áp sát nàng.