Chương 21: Nàng không muốn về cung

Diêu Trăn hơi hoảng hốt.

Gần đây vì chuyện cứu trợ mà Tống Trạc vô cùng bận rộn, dường như nàng đã lâu không trông thấy y nên lúc này khi gặp lại nhau, Diêu Trăn chợt có một khoảnh khắc cảm thấy y có chút xa lạ, không giống người lạnh lùng trước đây.

Tống Trạc đi đến bên cạnh nàng, hàng mi đen rậm rũ xuống, y nói: "Công chúa vẫn chưa nói cho Trạc biết tên của con mèo này."

Diêu Trăn sững sờ, sau đó trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng: "Ta vẫn chưa chọn được tên..."

Khi thiếu nữ thẹn thùng, gò má nàng ửng lên một màu hồng nhạt như hoa phù dung, e ấp ngượng ngùng, hôm nay Diêu Trăn mặc váy màu hồng phấn, kiều diễm mà không yêu mị, thanh thoát quyến rũ, đôi mắt lại trong veo tựa như đóa hoa sen vừa ra khỏi nước.

Tống Trạc liếc nhìn nàng một cái rồi lặng lẽ dời ánh mắt đi.

Trong khi Diêu Miệt lật đật chạy đến, hắn ta ôm lấy mèo con, đặt vào lòng trêu đùa rồi cười hỏi hai người: "Muốn đặt tên cho mèo ạ?"

"Công chúa đặt đi."

Diêu Trăn chớp mắt, nàng không ngờ y lại để nàng đặt. Suy nghĩ một lúc, Diêu Trăn thử dò hỏi: "Mimi hoặc Meomeo?"

Nhưng bắt gặp bắt gặp ánh mắt của hai người, mặt nàng lại hơi đỏ nói: "Hoa Hoa thì sao?"

Diêu Miệt lắc đầu: "Không hay lắm."

Diêu Trăn không để ý đến hắn ta, nàng chuyển ánh mắt sang Tống Trạc, y hơi trầm ngâm một lúc rồi nhẹ giọng nói: "Cứ gọi là Mimi đi, nó hẳn đã quen với cái tên này rồi."

Diêu Trăn lộ vẻ cảm kích, nàng dùng ánh mắt đắc ý nhìn Diêu Miệt, rồi dịu dàng gọi: "Mimi, Mimi, lại đây."

Mèo con "meo meo" đáp lại, nó giãy giụa trong lòng Diêu Miệt, Diêu Trăn đưa tay đón lấy, ôm vào lòng rồi vuốt ve lưng nó.

Thị vệ bưng trà đến, Tống Trạc ngồi lại bên bàn đá, tay y nâng chén trà lên chậm rãi uống.

Hơi trà lượn lờ, bao phủ trước mắt y, làm mờ đi khuôn mặt nhưng lại khiến đôi mắt đen láy kia càng thêm sâu thẳm.

Diêu Miệt ngồi bên cạnh Tống Trạc, hắn ta tiếp tục hỏi y rằng việc muốn bàn với họ rốt cuộc là chuyện gì.

Tống Trạc đặt chén trà xuống, y không trả lời Diêu Miệt mà ôn hòa gọi: "Công chúa."

Diêu Trăn đang gãi cằm mèo, nghe vậy lập tức ngẩng đầu.

Tống Trạc chậm rãi nói: "Bệ hạ có chỉ, ngày mai Công chúa hãy hồi cung."

Nghe vậy, ánh mắt Diêu Trăn bỗng trở nên u buồn, lông mày nàng hơi cau lại, đôi mắt long lanh ngấn nước như mặt hồ lấp lánh vào ngày mưa, hàng mi Công chúa chớp chớp, run run, hàm răng cũng từ từ cắn nhẹ vào làn môi bên trong.

Diêu Trăn sở hữu một đôi mắt biết nói nên nàng đang dùng ánh mắt kia hỏi Tống Trạch tại sao.

Diêu Miệt cũng "cạch" một tiếng đặt chén trà xuống, hắn ta kêu to lên bằng giọng bất mãn: "Tại sao ạ!"

Hắn ta cũng không thích ở trong cung.

Tống Trạc thản nhiên nói: "Sông Hoàng Hà bị lũ lụt, bệ hạ lệnh cho thần và người cùng đi nên Công chúa ở lại phủ một mình không ổn."

Nghe vậy, khí thế Diêu Miệt lập tức yếu đi.

Tống Trạc có năng lực trị thủy vô cùng xuất sắc, mấy năm trước khi chưa đỗ Trạng Nguyên, y đã theo phụ thân đi trị thủy sông Đào Hà, Hoàng đế đặc biệt ban chữ "Quân Đào".

Lúc bấy giờ y chưa đến tuổi trưởng thành, năm đầu tiên đỗ đạt đã giữ chức Hàn lâm viện Đại học sĩ ngũ phẩm, nhìn khắp triều đình, quay ngược lại năm mươi năm trước, cũng không có vị lang quân nào kiệt xuất như y.

Cũng không có ai thích hợp đi trị thủy hơn Tống Trạc.

Đương nhiên Diêu Miệt không tìm ra lý do gì để phản bác.

Không gian cũng vì thế mà đột nhiên trở nên im lặng.

Diêu Trăn vẫn còn đang thất thần, hàm răng nàng cắn lên môi để lại một hàng dấu vết trắng bệch, ngay cả con mèo trong lòng đã nhảy khỏi l*иg ngực mà Diêu Trăn cũng không hề hay biết.

Nàng không muốn về cung.

Từ nhỏ Diêu Trăn đã bị giam cầm trong cung, nàng đã quá chán ngán những bức tường đỏ, những mái hiên cao vυ"t với tượng thú đặt trên mái nhà, tất cả chúng đều như đang chèn ép những con người sống bên dưới bằng những luật lệ và điều này khiến nàng khó thở.

Diêu Trăn mím môi ngẩng đầu lên bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Nếu, ta xin đi trị thủy cùng huynh thì sao?"

Tống Trạc trầm ngâm: "Đường xá xa xôi gập ghềnh, sợ rằng Công chúa không chịu nổi."