Chương 20: Một nữ tử như Công chúa, y động lòng, là điều khó tránh khỏi

Ánh mắt Tần Tụng do dự không yên, nhớ đến thái độ lơ đễnh, khẽ nhíu mày của Công chúa khi hắn gặp nàng vừa rồi, một phỏng đoán hoang đường dần dần nảy mầm, bén rễ trong lòng hắn.

Hắn cảm thấy mình đã phát hiện ra chuyện gì đó kinh khủng.

Hai người này, chẳng lẽ thật sự có tư tình?

Trước đây, Tần Tụng từng nghe nói về một số tin đồn giữa Tống Trạc và Diêu Trăn.

Nhưng hắn ngày ngày theo sát Tống Trạc, hiểu rõ hai người chưa từng có bất kỳ giao tiếp nào nên chưa bao giờ tin.

Nhưng giờ đây Tần Tụng lại dần dần tin rồi, hắn âm thầm suy nghĩ xem hai người làm sao mà nảy sinh tình cảm.

Hắn biết Tống Trạc xưa nay ưa sạch sẽ, không gần nữ sắc, nhưng… Một nữ tử như Công chúa, y động lòng, là điều khó tránh khỏi.

Suy nghĩ một lát, hắn ngồi xuống bên cạnh Tống Trạc, ánh mắt lộ vẻ tinh quái: "Hỏa khí lớn như vậy, trong phòng không có người thì không được. Mai ta đi hỏi qua cữu cữu ta, chọn mấy cô nương thanh bạch đưa đến phòng huynh, để giải tỏa nhé…"

Càng nói giọng Tần Tụng càng nhỏ đi.

Tống Trạc nghiêng đầu liếc hắn, trong đôi mắt đen láy của y toàn là vẻ lạnh lẽo.

Thấy vậy, Tần Tụng không dám nhắc lại nữa, hắn giả lả nói thêm mấy câu nhưng trông Tống Trạc như đang suy tư điều gì nên không mấy đáp lời nên hắn đành lủi thủi rời đi.

Tuyết tan, thời tiết ấm dần lên.

Quả nhiên việc cứu trợ nạn đói còn có ẩn tình khác, điều tra ra nhiều quan lại nhận hối lộ, mức độ liên can rộng khắp, liên quan đến quan chức nhiều nơi.

Việc này xử lý khá khó khăn và phức tạp nên Tống Trạc ngày ngày được triệu vào cung, liên tiếp mấy ngày như thế, cuối cùng cũng hoàn tất.

Sau khi mọi việc sáng tỏ, Hoàng đế vẫn không nhắc đến việc để Thái tử, Công chúa hồi cung.

Lúc này, Thái tử và Công chúa đang đi dạo trong hoa viên của Tống phủ, trong mũi là hương hoa mai thoang thoảng.

Diêu Trăn dừng bước, nàng nhìn những bông hoa mai đang hé nụ, trên mặt không thấy vẻ vui mừng, ngược lại còn đầy lo lắng.

Nàng nói với Diêu Miệt: "Năm ngoái vào thời điểm này, lũ lụt trên sông nghiêm trọng, năm nay không biết tình hình thế nào."

Diêu Miệt chớp mắt: "Tống ca ca vào cung hỏi thăm rồi, chắc sẽ sớm biết tin tức thôi."

Diêu Trăn thở dài, cùng Diêu Miệt từ từ quay về.

Trong vườn trồng đủ loại hoa mai, đủ thấy chủ nhân nơi đây yêu thích loài hoa này đến nhường nào.

Đi xuyên qua những luống hoa ngập tràn hương thơm, nỗi lo lắng của nàng cũng vơi đi nhiều, dần dần cả hai đi đến gần sân viện của Tống Trạc.

Diêu Miệt thấy thị vệ của Tống Trạc lập tức vẫy tay gọi lại hỏi: "Tống ca ca đã về chưa?"

Thị vệ đáp: "Bẩm Thái tử điện hạ, công tử đã về, bây giờ đang ở trong viện."

Hắn nhìn Diêu Trăn: "Công tử vừa nói muốn tìm Thái tử và Công chúa để bàn chuyện."

Diêu Trăn đến gần đây, chẳng qua là hy vọng có thể trộm nhìn Tần Tụng một chút chứ không định gặp Tống Trạc.

Nhưng y đã nói vậy thì không đi cũng kỳ.

Thế là nàng khoác chặt áo choàng, gật đầu, nói với Diêu Miệt: "Vào xem thử."

Lúc này, ánh nắng trong viện chan hòa ấm áp, Tống Trạc ngồi trước bàn đá, cúi người cho mèo ăn.

Y vẫn đang mặc quan phục màu đỏ thắm dùng khi vào cung yết kiến Hoàng thượng mà chưa kịp thay ra, màu đỏ làm da Tống Trạc càng thêm trắng nõn chứ không phải trắng bệch, trong khi chóp mũi, cằm, cùng với những ngón tay thon dài dưới tay áo nhờ ánh nắng chiếu vào mà trông trắng muốt như ngọc.

Nghe thấy tiếng bước chân, y lập tức ngẩng mắt lên rồi đứng dậy hành lễ.

Con mèo mướp giẫm lên đôi giày đen của y, nó thò đầu ra nhìn ngó một chút rồi mới kêu to "meo meo".

Diêu Trăn không biết nói gì, thấy vậy Diêu Miệt cũng chẳng dám lên tiếng, hắn ta lén lút liếc nhìn hoàng tỷ.

Sau một hồi âm thầm lựa lời, Diêu Trăn dịu dàng hỏi: "Bệnh cảm của công tử đã khỏi chưa?"

Tống Trạc gật đầu.

Nghe vậy, Diêu Miệt lập tức nhíu mày đi đến bên cạnh y và nói: "Tống ca ca, vừa nãy thị vệ nói huynh tìm ta và hoàng tỷ có việc, là việc gì vậy?"

Tống Trạc nói: "Không vội."

Y nhìn con mèo đang chăm chú chải lông cho mình, bước về phía Diêu Trăn, con mèo thấy y nhìn liền ngoan ngoãn đi theo y đến bên cạnh Diêu Trăn.