Chương 19: ô duyên vô cớ, ta hạ độc huynh làm gì?

Cái gọi là quân tử như ngọc, xuất trần thoát tục, quả nhiên danh bất hư truyền.

Nàng cố gắng xua tan hình ảnh trong đầu, chuyển sự chú ý sang chỗ khác và hỏi Tống Trạch: "Huynh bị bệnh ho sao? Lát nữa ta sẽ bảo Miệt Nhi vào cung mời ngự y đến chữa trị cho huynh."

Tống Trạc cúi đầu nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong chén trà rồi mới từ từ lắc đầu.

Y nói: "Chỉ là bị sặc thôi, không sao."

Diêu Trăn khẽ gật đầu: "Chắc là uống vội quá."

Vì Tống Trạch đã uống xong thuốc nên Diêu Trăn không tiện ở lại lâu. Nàng gọi tỳ nữ đến dọn dẹp chén thuốc rồi nghiêng người né sang một bên, không nói một lời.

Trong phòng lúc này chỉ có tiếng va chạm nhỏ của chén trà.

Tống Trạc liếc nhìn mặt bàn.

Viên xúc xắc kia đã rơi xuống góc khuất nào đó không nhìn rõ trong lúc hoảng loạn vừa rồi.

Tống Trạc đột nhiên đứng dậy, cái bóng dài đổ xuống trước người Diêu Trăn.

Diêu Trăn cũng cảm nhận được nên nhẹ nhàng quay đầu lại.

Y rất cao, trong số các nữ tử xung quanh Diêu Trăn đã được coi là cao ráo, nhưng cũng chỉ vừa ngang vai Tống Trạc. Y vừa đứng dậy, cả căn phòng đột nhiên trở nên hơi chật chội.

Cái khí lạnh lẽo khiến Diêu Trăn không chịu nổi lại ùa về.

Nàng vô thức rụt người lại.

Tống Trạc đi đến bên cạnh nàng, đưa tay cởϊ áσ choàng, khoác lên người Diêu Trăn: "Ta tiễn Công chúa."

Nghe vẫy, Diêu Trăn vội vàng nói: "Không cần, trời đã tối, huynh lại bị cảm lạnh, mau nghỉ ngơi đi."

Ánh mắt Tống Trạc trầm xuống, y đáp: "Được."

Tỳ nữ cầm hộp thức ăn đã dọn dẹp xong, đi theo sau Diêu Trăn.

Diêu Trăn từ biệt y, nhận lấy hộp thức ăn, đi ra ngoài.

Ánh nến đột nhiên chao đảo, Diêu Trăn nghe thấy Tống Trạc khẽ ho một tiếng, rồi nói khẽ: "Nếu hôm nay Công chúa mang đến là thuốc độc, Trạc uống vội như vậy, lúc này e rằng đã không thể cứu vãn..."

Nàng quay đầu lại, khuôn mặt thanh tĩnh, nhưng đôi mắt lại mở to vì kinh ngạc: "Vô duyên vô cớ, ta hạ độc huynh làm gì?"

Nàng nghe thấy Tống Trạc khẽ cười một tiếng, thế nhưng y lại quay lưng về phía ánh đèn, nàng không nhìn rõ vẻ mặt của y.

"Thần nói đùa thôi..." Y nhẹ nhàng trả lời.

Diêu Trăn rời đi trong sự nghi ngờ, nàng thầm nghĩ, Tống Trạc vừa thú vị lại vừa vô vị, nói đùa cũng khiến người ta khó hiểu.

Đợi nàng rời đi, y khép cửa lại, chậm rãi bước đến bên bàn, cúi người nhặt lấy viên xúc xắc rơi lúc nãy.

Thị vệ bưng nước vào, để Tống Trạc rửa tay.

Tống Trạc không rửa xúc xắc mà dùng vải nhẹ nhàng lau bề mặt, rồi cầm trong lòng bàn tay mà chơi đùa.

Cảnh tượng này khiến thị vệ hoảng sợ, hắn thầm nghĩ, công tử xưa nay ưa sạch sẽ, vì sao lại không chịu rửa viên xúc xắc này?

Hắn chỉ biết đây là Công chúa tặng nhưng lại không hiểu ý nghĩa trong đó.

Nghĩ đến đây, hắn liền không nhịn được mà hỏi ra miệng.

Ánh mắt Tống Trạc trầm lắng: "Ta cũng không biết."

Y chỉ biết "Xúc xắc khéo léo giấu hạt đậu đỏ", nhưng không hiểu Công chúa sai người tặng mình vật này, rốt cuộc là có ý gì.

Xúc xắc bị Tống Trạc đặt trên bàn, Công chúa có nhìn thấy hay không, y cũng không biết.

Đầu ngón tay Tống Trạc khẽ động, xúc xắc xoay tròn trên đó, mùi hương thoang thoảng từ từ xộc vào mũi.

Trong lòng Tống Trạc không hiểu sao thấy hơi phiền muộn, y nhíu mày, cố gắng đè nén cảm xúc đó.

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên mấy tiếng gõ gấp gáp.

Tống Trạc cất xúc xắc đi.

Thị vệ hỏi: "Ai đó?"

Giọng Tần Tụng vọng vào qua cánh cửa: "Là ta, Vịnh Sơn đây."

Tống Trạc gật đầu, thị vệ bước ra mở cửa cho Tần Tụng vào.

Hắn bước đi như bay, mặt đầy lo lắng: "Huynh có sao không?"

"Vừa rồi ta mới gặp Công chúa và nói chuyện với nàng ấy mấy câu, biết bệnh cảm lạnh của huynh nặng hơn, liền vội đến xem..."

Tống Trạc khẽ lắc đầu: "Không sao."

Tần Tụng còn muốn nói gì đó thì ánh mắt hắn đột nhiên dừng lại trên đôi môi đỏ ướt của Tống Trạc rồi ngưng lại.

"Miệng huynh sao vậy, bị gì mà đỏ thế?"

Câu hỏi này khiến Tống Trạc giật mình vuốt ve môi, dường như nó có hơi sưng đỏ thật.

"Chắc là trời hanh nên hơi nóng trong người."