Chương 18: Lòng bàn tay ấm áp

Diêu Trăn không hiểu sao mình lại như vậy.

Bị ánh mắt của y nhìn chằm chằm, nàng ngồi không yên, rõ ràng trời đang lạnh, quần áo của nàng cũng không dày nhưng lòng bàn tay lại dần đổ mồ hôi, thấm vào tay cầm bằng gỗ, hơi trơn, lại hơi rát.

Ánh mắt Tống Trạc thoáng dừng lại trên người nàng một lát rồi dời sang chỗ khác.

Diêu Trăn đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Tống Trạc đi đến chỗ bình phong để dẫn con mèo ra rồi ra hiệu cho nàng xem.

Mấy ngày không gặp, tinh thần tiểu gia hoả đã tốt hơn rất nhiều, nó thò đầu thò cổ nhìn ngó một lúc rồi mới thăm dò bước về phía trước hai bước nhưng lại bị vạt áo của Tống Trạc cản lại.

Trong lòng Diêu Trăn vui mừng, nàng đặt hộp thức ăn xuống rồi ngồi xổm gọi "meo meo" để dẫn nó đến bên cạnh mình.

Thấy vậy Tống Trạc nhường đường, y mở hộp thức ăn, sau đó bưng chén thuốc lên.

Trong chén thuốc đen đắng, phản chiếu một khuôn mặt không chút biểu cảm.

Ánh mắt trong chén trầm lắng, y bưng chén thuốc đắng ngắt đến môi, không đổi sắc mặt mà uống một hơi cạn sạch.

Tống Trạc từ từ nuốt xuống nhưng cuối cùng hàng hai lông mày của y vẫn không kiềm được mà khẽ chau lại.

Diêu Trăn đang trêu đùa con mèo, mắt thấy sắp dụ được nó vào lòng thì đột nhiên Tống Trạc phía sau ho dữ dội, tiếng ho của y nối tiếp nhau.

Toàn thân Diêu Trăn cứng đờ, nàng lo lắng quay đầu lại thì thấy y một tay vịn góc bàn, một tay ôm ngực, lông mày nhíu chặt, mái tóc đen vì cơ thể run lên mà lay động qua lại, như một làn sóng nước lấp lánh.

Do dự một lúc, nàng đứng dậy hỏi: "Huynh không sao chứ?"

Ngoài cửa, thị vệ nghe thấy động tĩnh thì vội vàng muốn xông vào, nhưng khi tay chạm vào cánh cửa hắn lại nghĩ đến điều gì đó mà từ từ lùi lại.

Bên trong cửa, Tống Trạc ho đến chảy nước mắt, trên mặt lộ rõ vẻ bệnh tật, lông mày y càng ngày càng nhíu chặt hơn nhưng vẫn gắng sức vẫy tay, ra hiệu không sao.

Y nghiêng người, lấy ra một chén trà, trông như muốn rót nước.

Thế nhưng bộ dạng của y lúc này, thật sự trông chẳng ổn chút nào, hàng mi dày đẫm nước, tay thì run rẩy dữ dội, ngay cả ấm trà cũng không cầm vững, vô cùng yếu ớt.

Thấy vậy, Diêu Trăn nhanh chóng bước tới, nàng giật lấy ấm trà từ tay y rối rót nước vào chén trà một chút nước, đưa cho y.

Tống Trạc đưa chén trà lên môi nhưng do động tác gấp gáp mà tràn ra một ít. Môi y lúc này vì hô hấp dồn dập mà đỏ hồng bất thường, không kịp lấy tay áo che mặt nên nước dính lên môi không kịp lau đi nhanh chóng chảy xuống.

Sau khi chần chừ một lúc, Diêu Trăn nhanh chóng vòng ra sau lưng Tống Trạc, nàng nâng tay đặt lên lưng y rồi nhẹ nhàng vỗ về.

Lòng bàn tay ấm áp dán lên lưng.

Toàn thân Tống Trạc run lên, vai và lưng y đột nhiên căng cứng lại, ánh mắt trong khoảnh khắc trở nên vô cùng thâm sâu.

Không khí trong phòng nóng quá, có lẽ địa long đốt hơi mạnh, trên trán y rịn ra một ít mồ hôi.

Diêu Trăn không để ý, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Tống Trạc toát nhiều mồ hôi lạnh như vậy, nàng sợ y lại tái phát bệnh ho và khó thở, nhưng thấy đối phương không ho nhiều nữa, nàng mới an tâm thả tay xuống.

Diêu Trăn lạch cạch bước ra rồi đẩy cửa gọi thị vệ: "Sao còn không mau đến xem công tử nhà ngươi!"

Lúc này Tống Trạc đã ổn định hơi thở, y khàn giọng nói: "Không cần."

Thị vệ vốn cũng không định vào, nghe vậy liền ẩn mình vào chỗ tối.

Diêu Trăn quay đầu lại.

Lúc này, con mèo nhỏ đã bị sự cố vừa rồi làm cho sợ hãi không biết trốn ở đâu, nàng nhìn quanh để tìm một lúc nhưng vẫn không thấy bóng dáng nó đâu nên lộ rõ vẻ thất vọng.

Khi Diêu Trăn quay đầu nhìn lại, lúc này trên mặt Tống Trạc đã không còn vẻ ửng hồng, y ngồi thẳng, chậm rãi rót cho mình một chén trà, y nhấp từng ngụm nhỏ, trông cứ như tất cả sự bất lực và luống cuống vừa rồi đều chưa từng tồn tại.

Nhận ra ánh mắt của Diêu Trăn, y nâng mí mắt, lông mày khẽ nhướng lên, đối mặt với nàng.

Sau khi trải qua chuyện vừa rồi, Diêu Trăn đột nhiên không còn sợ y đến thế, thậm chí khi y nhìn sang, nàng cũng không vội vàng tránh đi nữa, trong đầu lặp đi lặp lại hình ảnh mái tóc đen hơi rối và dáng vẻ yếu ớt của y ban nãy.