Chương 17: Cô nam quả nữ

Đây là thứ Dung Hoa công chúa tặng công tử.

Đáy lòng thị vệ chùng xuống, hắn lấy ra một cục lông và trao đổi với mèo con. Hắn lấy lại xúc xắc và định múc nước rửa sạch.

Tống Trạc bỗng nhiên lên tiếng: "Bỏ xuống.”

Thị vệ bèn đặt nó lên bàn của Tống Trạc. Tống Trạc xem sách luận, cũng không dời mắt đi.

Thị vệ lui ra.

Ánh mắt của Tống Trạc dời từ sách luận sang viên xúc xắc bằng xương trắng.

Viên xúc xắc tỏa ra một mùi hương trong veo nhàn nhạt của nữ tử, mùi cực kỳ nhạt nhưng rất dễ chịu.

Tống Trạc hơi ngả người ra sau, ánh lửa chớp tắt, bóng tối ẩn hiện trên gương mặt y, không nhìn rõ nét mặt.

Một hồi sau, y cầm viên xúc xắc kia lên bỏ vào trong tay áo, nét mặt lạnh nhạt cầm sách luận lên tiếp tục nghiên cứu.

Thị vệ đột nhiên quay lại: “Công tử, điện hạ tới, nói là mang theo thuốc trị thương hàn cho người.”

Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung: "Là… Dung Hoa công chúa ạ, ngài ấy tới một mình.”

Lúc này đã qua canh một, Công chúa đến đây một mình, bên cạnh chỉ có một tỳ nữ.

Trời tối vắng người, cô nam quả nữ, đúng là không ổn lắm.

Thị vệ muốn nói lại thôi.

Tống Trạc xắn tay áo lên, gẩy gẩy tim nến, lạnh nhạt nói: "Mời Công chúa vào đi.”

Y đứng dậy, dừng một chút rồi quay lại, lấy xúc xắc trong tay áo ra đặt lên bàn rồi mới đi ra ngoài nghênh đón.



Diêu Trăn cầm hộp đựng thức ăn đứng ở trước cửa viện của Tống Trạc, tỳ nữ cầm đèn đi theo sau.

Ánh trăng trong đình như nước, Diêu Trăn cụp mắt nhìn bóng cây lắc lư trên mặt nước, trong lòng thầm oán trách Diêu Miệt chẳng đáng tin.

Hắn ta nói thuốc sẽ xong nhanh thôi, xưa nay Diêu Trăn rất có kiên nhẫn nên chờ cùng hắn ta. Chờ hơn một canh giờ, cuối cùng thuốc cũng nấu xong, hai người dẫn theo thị vệ đến nhưng nửa đường Diêu Miệt lại nhăn nhó ôm lấy bụng nói là ăn trúng đồ bị hỏng, làm ầm ĩ đòi đi nhà xí.

Trước nay Diêu Miệt luôn sợ bóng tối, thế là Diêu Trăn bảo hắn ta mang hơn nửa thị vệ đi, còn mình thì dẫn tỳ nữ đến đây.

Thuốc đã sắc xong, Diêu Miệt nói trước đó bản thân đã báo cho Tống Trạc, không đến thì có phần không ổn.

Mà bây giờ Diêu Trăn đứng dưới ánh trăng, nàng chợt nhận ra hình như có gì đó không ổn.

Nàng chần chừ mãi, không biết phải làm sao mới ổn.

Tiếng bước chân dần vang lên, Tống Trạc ho khẽ hai tiếng, giọng cực kỳ khàn: "Mời Công chúa vào.”

Cánh cửa hé ra một khoảng, bên trong loáng thoáng có tiếng mèo kêu truyền ra.

Cách một hành lang, Tống Trạc nhìn sang, hai người đối mặt từ xa, y đang chờ nàng bước vào.

Diêu Trăn nắm chặt hộp đựng thức ăn, làn váy dập dờn dưới ánh trăng, theo y bước vào.

Đợi nàng vào cửa, Tống Trạc đóng cửa lại rồi giương mắt lên nhìn về phía hộp đựng thức ăn trong tay nàng, sau đó lại nhìn nàng.

Cái nhìn ấy không rõ ý, chỉ cảm thấy ánh mắt y âm u như đại dương sâu thẳm, phơi bày tất cả mọi thứ, có muốn tránh cũng không được.

Trái tim Diêu Trăn đập loạn mà không rõ lý do.

Nàng mím chặt môi, thầm hối hận vì tối nay đã đến thăm.