Diêu Miệt lặng lẽ thì thầm bên tai Diêu Trăn: "Gần đây Tống ca ca vất vả giúp đỡ phụ hoàng việc trong triều, bận quá nên bị nhiễm phong hàn. Hoàng tỷ, lát nữa chúng ta đi thăm huynh ấy nhé.”
Lúc nói hắn ta nói lời này, Tống Trạc bước qua bên cạnh Diêu Trăn, vạt áo rộng quét qua một góc váy áo của nàng, từ từ lướt qua.
Nàng ngước khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn y.
Làn da của y màu trắng lạnh, lúc bệnh lại càng trắng hơn, lộ ra vẻ bệnh tật. Màu môi nhạt đi nhiều, trông nét mặt không tốt lắm, khuôn mặt tuấn tú gầy gò đi mấy phần khiến người ta thấy mà lo lắng.
Diêu Trăn đồng ý, nói nhỏ: “Sau khi ma ma sắc thuốc xong, chúng ta sẽ qua đó thăm y.”
Nàng nghĩ thầm rằng có thể mượn cơ hội này để ở cùng mèo con thêm một chút, nói không chừng còn có thể gặp Tần Tụng, chút kháng cự với việc lại gần Tống Trạc cũng tiêu tan.
…
Tống Trạc rảo bước đến cửa phòng. Phía đối diện truyền đến vài tiếng mèo kêu nhỏ xíu.
Y cởϊ áσ choàng, cụp mắt nhìn, mèo con run rẩy nhô đầu ra từ tấm bình phong, ngước lên nhìn y bằng đôi mắt ngấn lệ.
Nó vẫn gần yếu như cũ nhưng tinh thần đã tốt hơn nhiều.
Tống Trạc dịu giọng hỏi: "Đã cho nó ăn chưa?”
Thị vệ đáp: "Rồi ạ.”
Tống Trạc lại cất bước về phía trước, mèo con đột nhiên co rụt về phía sau bình phong, y bèn dừng bước.
Hồi lâu sau, y cười khẽ một tiếng không rõ ý: “Nhóc nghịch ngợm này.”
Y không quan tâm đến nó nữa mà quay sang nơi khác, cầm sách luận lên xem, thỉnh thoảng thấp giọng ho một tiếng.
Ánh nến bên cạnh chập chờn, chiếu ra bóng người tuấn mỹ, chóp mũi cao thẳng hơi sáng lên.
Cửa sổ không đóng chặt, gió lạnh bên ngoài thổi vào.
Tống Trạc đứng dậy đóng cửa lại, lúc quay về thì khựng lại. Mèo con cuộn tròn dưới bàn chân y, lạnh run co rụt người lại, suýt nữa thì bị y giẫm lên.
Tống Trạc nhìn nó chằm chằm, giọng nói trong trẻo vang lên: "Nhóc con, ngươi đi theo ta làm gì?”
Đương nhiên mèo con không hiểu được y đang nói gì, sau khi nó xác nhận nguy cơ đã biến mất thì "meo meo” hai tiếng, dịch người khỏi chân y, giơ móng vuốt trắng như tuyết nghịch một món đồ nhỏ nào đó.
Tống Trạc đi vòng qua nó, bước chân chậm hơn rất nhiều. Sau khi ngồi xuống y chợt khựng lại, ánh mắt rơi trên móng vuốt của con mèo, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lùng.
Thị vệ ẩn nấp ở trong bóng tối nhìn thấy một viên xúc xắc.