Chương 15: Trời giá rét, vào nhà rồi nói chuyện

Chỉ là… Không thể nào gặp được Tần Tụng.

Thái tử và Công chúa đến phủ, Tống Trạc đã giao Thanh Liêm cư của mình lại cho họ, còn vì kiêng kỵ vấn đề nam nữ mà tự chuyển đến viện tử xa hơn, ở gần Tần Tụng.

Tòa phủ đệ này quá lớn, các viện cách nhau quá xa, Diêu Trăn cũng không thể ngày ngày kiếm cớ đi tới chỗ của bọn họ, vậy nên cơ hội gặp mặt vẫn ít ỏi như cũ, không nhiều hơn bao nhiêu so với hồi nàng còn ở trong cung.

Một ngày nọ, Diêu Trăn nghe nói nhóm Thái tử, Tống Trạc và Tần Tụng cùng vào cung diện thánh.

Sau khi hỏi rõ thời gian họ sẽ về phủ, Diêu Trăn ra cổng chờ từ sớm, chỉ mong được nhìn Tần Tụng lâu thêm một chút.

Nàng đứng ở cổng từ lúc hoàng hôn cho đến khi trăng sáng, ngoài cổng mới có vài tiếng động.

Cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt, Diêu Trăn nghe thấy tiếng động thì xoay người.

Thời tiết dần ấm lên, hôm nay nàng mặc váy áo màu xanh nhạt, tà váy thêu chỉ bạc, ánh trăng chảy trôi theo viền váy.

Nàng ăn mặc cực kỳ đơn giản, nhưng lúc xoay người vẫn khiến nhóm người trước cửa nín thở ngẩn ngơ.

Ánh trăng mờ ảo, nữ tử dịu dàng đứng dưới ánh trăng, nàng chầm chậm xoay người, mái tóc đen như mực bung xõa sau lưng. Theo động tác xoay người của nàng, đuôi tóc lắc lư, phía sau là làn áo bạc bao phủ lấy nàng. Khung cảnh ấy hệt như bức tranh thủy mặc mà văn nhân cẩn thận miêu tả. Nàng khiến cảnh sắc xung quanh mình thêm phần rực rỡ, đẹp đến mức không giống nữ tử chốn nhân gian.

Gương mặt nàng xinh đẹp khuynh thành, khí chất lại muôn phần nhã nhặn.

Diêu Miệt đã quen nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hoàng tỷ, không sửng sốt như những người khác, hắn ta nhảy phắt xuống từ xe ngựa: "Hoàng tỷ!”

Diêu Trăn cười nhẹ, đợi hắn ta chạy tới bên cạnh mình thì nhỏ giọng hỏi han vài câu.

Lòng nàng không đặt trên người Diêu Miệt, trong lúc nói chuyện, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra sau hắn ta.

Cuối cùng nàng cũng nhìn thấy Tần Tụng.

Thế là tiếng nói chuyện luyên thuyên của Diêu Miệt bỗng chốc như biến thành âm thanh gì đó rất xa xôi.

Hắn mặc trường bào màu chàm, cũng đang nhìn nàng đến ngẩn ngơ.

Mặt Diêu Trăn hơi nóng lên, nàng nhớ lúc mới gặp hắn cũng mặc y phục thế này, vươn tay ra với nàng.

Bỗng dưng một tiếng ho nhẹ vang lên kéo suy nghĩ của nàng quay về.

Tống Trạc đứng bên cạnh Tần Tụng, bàn tay duỗi ra từ tấm áo choàng màu xanh, xoa hai tay với nhau rồi đưa lên miệng thổi, giọng y hơi khàn: "Trời giá rét, vào nhà rồi nói chuyện.”