Hắn chắp tay với Diêu Trăn, chào tạm biệt rồi rời đi.
Tống Trạc hơi động đậy, cúi đầu nhìn ống tay áo của mình, lại nhặt được một nhúm lông mèo màu đen xám.
Diêu Trăn vừa định rời đi thì liếc thấy động tác của y, mặt lộ vẻ thẹn thùng: “Xin lỗi.”
Tống Trạc khẽ lắc đầu: “Không sao.”
Y dừng một lúc rồi nói thêm: “Công chúa đừng lo lắng, thần đã đồng ý với người thì sẽ dùng hết khả năng để chăm sóc nó.”
Y đứng thẳng người, thân hình cao gầy che khuất một phần ánh nến, cái bóng thanh mảnh của y nặng nề đổ xuống, đè lên vai của Diêu Trăn.
Tim Diêu Trăn loạn nhịp, đột nhiên nhớ ra ngày trước mình rất e sợ y, không thích đứng gần y, nguyên nhân rất lớn là vì trên người y luôn có cảm giác quá mạnh mẽ và áp bức, sự lạnh lùng đó thật sự quá mãnh liệt.
Y đi tới chỗ thú Kim Nghê, thành thạo vẩy hương.
Diêu Trăn nhìn y không chớp mắt, nghe thấy y nói vậy thì lại càng biết ơn nhưng không tiện giữ y lại đây, đành phải hỏi: “Sắc trời đã tối, công tử không về phủ sao?”
Nghe vậy, Tống Trạc xoay người, trong mắt dâng lên một tia gợn sóng nhỏ: “Công chúa không biết gì ư?”
Diêu Trăn: “Hả?”
“Tòa nhà này là của thần, không về đây thì nên đi đâu nữa?”
“…” Diêu Trăn lúng ta lúng túng, không biết nói thêm gì nữa. Nàng sửng sốt một hồi, trong lòng đột nhiên thấy ngại ngùng, thế là nhấc váy chạy lên lầu. Công chúa điện hạ gặp chuyện xưa nay chưa từng bối rối, lúc này lại chạy vội đến mức hạt châu trên trâm cài khẽ lắc lư.
…
Sau khi Diêu Trăn rời khỏi hoàng cung và đi vào tòa nhà này, ngoại trừ Tống Trạc thường xuyên được triệu vào cung, mấy người Thái tử và Tần Tụng thỉnh thoảng cũng được triệu đi.
Theo tin tức mà Diêu Miệt mang đến, Hoàng hậu hay tin Diêu Trăn xuất cung thì vô cùng tức giận, cách ngày đã sai người đến bắt nàng trở về.
May mà có Hoàng đế ngăn cản, Tống Trạc cũng khuyên bảo vài câu nên bà mới bỏ ý định này, chỉ để Diêu Miệt đến truyền khẩu dụ.
Sau khi Diêu Trăn nghe xong lại càng không muốn trở về, Hoàng hậu đến thúc giục mấy lần nhưng không có kết quả. Bà quá lo lắng lại không thể trực tiếp tới bắt nàng về, cơn giận qua đi thì dứt khoát mặc kệ.
Mặc dù bà nghiêm khắc với con cái nhưng là mẫu nghi thiên hạ, làm việc gì cũng phải để ý đến thể diện của hoàng thất.
Đương nhiên Diêu Trăn rất vui mừng vì có vài ngày nhàn rỗi, tuy ngoài miệng không nhắc đến nhưng nàng vẫn mỉm cười nhiều hơn khi còn ở trong cung.