Thì ra là rơi ở chỗ y.
Diêu Trắc ngơ ngác một hồi, nàng vươn tay sờ lên tóc mai của mình, mơ hồ có chút ấn tượng rằng có lẽ nó rơi trên xe ngựa của Tống Trạc.
Nàng quay lại, lấy cây trâm trong tay y, khẽ nói cảm ơn.
Đầu ngón tay của nàng lướt qua lòng bàn tay của Tống Trạc, cảm nhận trên cây trâm vẫn còn lưu lại nhiệt độ trên người y.
Tống Trạch lạnh nhạt đáp lời, nét mặt thoáng vẻ mệt mỏi, tầm mắt vẫn chưa từng thay đổi. Y chỉ cụp mắt nhìn bàn tay đã lạnh cóng của mình, không biết đang suy tư điều gì.
Diệp Trăn nghĩ thầm, hôm nay mình đã nói cảm ơn với y quá nhiều lần, chắc y đã nghe đến chán rồi.
Nhưng mình không biết nên cảm ơn y thế nào, đành phải nói thật nhiều lời cảm ơn để tỏ lòng biết ơn, có lẽ ngày sau sẽ nói càng nhiều hơn nữa.
Nàng lấy lại cây trâm, tiện tay cài nó lại lên bùi tóc. Lúc giơ tay lên, Diêu Trăn thấy Tần Tụng ở bên cạnh cũng không rời đi mà nhìn nàng chằm chằm.
Diêu Trăn bị hắn nhìn thì hơi đỏ mặt, cả người cứng đờ, không biết phải phản ứng ra sao. Hoàn toàn không chú ý đến cảm xúc phức tạp đang cuồn cuộn trong đôi mắt của Tần Tụng.
Hắn nghĩ tới rất nhiều thứ.
Trâm ngọc của Công chúa rơi ở chỗ Tống Trạc, điều đó có nghĩa là hai người từng ở cùng nhau.
Hai người ở chung ở nơi nào?
Tần Tụng biết Tống Trạc không phải người rảnh rỗi hay nhúng tay vào chuyện của người khác, nếu không phải xung quanh không có ai, y sẽ không ra tay giúp đỡ.
Vậy nên hai người ở riêng với nhau.
Tống Trạc cũng không chú ý đến hắn, Tần Tụng dời mắt nhìn lên búi tóc của Tống Trạc, thình lình phát hiện ra một cây trâm, màu sắc và chất liệu giống hệt cây trâm bạch ngọc trong tay Diêu Trăn.
Trước khi y tiến cung cũng cài cây trâm này sao?
Tần Tụng cúi đầu xuống, sắc mặt dần trở nên kỳ lạ.
Từ bao giờ mà quan hệ giữa Tống Trạc và Công chúa lại tốt đến vậy?
Diêu Trăn không biết suy nghĩ trong lòng hắn, nàng thoáng thấy ánh mắt của hắn cứ dừng mãi trên cây trâm trên tóc mình, lông mày cau lại. Diêu Trăn suy nghĩ một hồi, sợ hắn hiểu lầm nên im lặng lùi ra sau.
Tống Trạc bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên người nàng một lúc rồi lại nhìn sang Tần Tụng.
"Vịnh Sơn huynh.” Y hỏi: "Còn chuyện gì nữa sao?”
Tần Tụng hoàn hồn, mỉm cười ôn hòa: "Không có. Chẳng qua là ra cảm thấy cây trâm của Công chúa rất đẹp, nhìn đến mức quên bước đi, thất lễ rồi.”
Hắn chắp tay với Diêu Trăn, chào tạm biệt rồi rời đi.