Nàng vẫn đang khoác áo choàng của Tống Trạc, trong phòng đang đốt địa long rất ấm áp, nàng cởϊ áσ choàng ra ôm vào lòng.
Vóc dáng y cao lớn, áo khoác cũng rộng dài, khoác lên người nàng thì gấu áo dài bị kéo lê, vô tình quệt bẩn viền áo phía dưới.
Phải giặt sạch mới trả lại cho y được.
Nàng búi tóc xong, Diêu Miệt bước vào, vừa thấy áo choàng nàng để sang bên, gương mặt non nớt đã lộ ra nụ cười ranh mãnh như hiểu rõ mọi chuyện:
“Hoàng tỷ, đây là áo choàng của Tống ca ca phải không?”
“Ừ.”
Ý trêu chọc cười trên mặt Diêu Miệt càng rõ: “Tỷ còn bảo không thân với Tống ca ca? Cả đoạn đường đi cùng nhau, huynh ấy mắc chứng ưa sạch sẽ nặng như vậy, đừng nói là nữ nhân khoác y phục của y, ngay cả bọn đệ chạm phải cũng bị gạt ra! Vậy mà hai người…”
Diêu Trăn đặt lược xuống, sắc mặt lạnh nhạt, liếc hắn một cái.
Ánh mắt trong trẻo xinh đẹp nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Diêu Miệt rùng mình một cái, vội vàng ngậm miệng, lui ra ngoài.
Vừa ra ngoài được một bước, hắn lại lon ton quay lại: “Hoàng tỷ! Hoàng tỷ!”
Diêu Trăn đứng dậy, hít sâu một hơi, định mở miệng mắng, nhưng Diêu Miệt đã nhanh miệng nói tiếp: “Tần ca ca trở về rồi!”
Diêu Trăn khựng lại trong nháy mắt, cảm xúc ngọt ngào lẫn chua xót dâng trào trong l*иg ngực, nàng nghẹn lại giây lát rồi khẽ nói: “Ta xuống dưới xem thử.”
…
Lúc này tuyết vừa ngừng, ánh trăng trong vắt từ từ nhô lên phủ một tầng sáng bạc khắp sân viện.
Diêu Trăn men theo thang gỗ bước xuống, chậm rãi nhìn rõ toàn cảnh trong sảnh.
Một công tử mặc trường bào trắng như trăng, nhẹ nhàng cất bước vào cửa, trên tà áo như phủ một lớp tuyết mỏng.
Hắn không trông thấy nàng, chỉ khẽ gật đầu với người đang ngồi ở ghế chủ vị.
Trong lòng Diêu Trăn hơi hụt hẫng, nhưng được gặp hắn một lần, dù chỉ thoáng qua cũng đủ khiến nàng cảm thấy vui mừng.
Có lẽ vì nàng đứng ở góc khuất, Tần Tụng không thấy nàng mới chào hỏi người khác trước.
Nghĩ đến đây, Diêu Trăn mới nhận ra, ngoài Tần Tụng, trong phòng còn có một người nữa.
Nàng bước vào thêm mấy bước, trông thấy một vạt áo màu xanh xám, người ấy ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đối diện cửa ra vào. Nghe tiếng bước chân, y nghiêng mặt nhìn sang, mày kiếm sắc bén, mắt phượng đen láy, ngũ quan tuấn mỹ, toàn thân lại toát ra vẻ lạnh lùng khó gần.
Là Tống Trạc.
Tần Tụng cũng đã thấy nàng, hơi sững lại, sau đó mỉm cười, hành lễ: “Công chúa.”
Tống Trạc khẽ gật đầu xem như chào hỏi.
Diêu Trăn nhìn hai người họ, mơ hồ nhớ ra hình như họ là biểu huynh đệ xa, Tống Trạc vẫn thường gọi Tần Tụng một tiếng biểu ca, nghe nói quan hệ cũng không tệ.
Vì thế, sau khi nhìn thấy Tần Tụng, Tống Trạc liền dời ánh mắt từ nàng sang hỏi Tần Tùng vừa rồi ra ngoài làm gì, đi đâu.
Tần Tụng lần lượt trả lời, vẻ mặt luôn giữ nụ cười, nhưng trong lòng lại cực kỳ bức bối.
Hắn vừa trở về sau một chuyến bôn ba, cả người đầy bụi đất, tóc mai rối loạn. Bình thường thì chẳng có gì to tát, nhưng lúc này bên cạnh lại có một vị công chúa cao quý thoát tục, còn Tống Trạc thì vận áo gấm thắt đai ngọc, ngọc quan sáng lấp lánh, khiến hắn càng thêm luộm thuộm lạc lõng.
Hắn cảm thấy mình chẳng khác gì người thừa, thật sự chẳng muốn ở lại lâu hơn.
Tống Trạc hỏi một câu lấy lệ, Tần Tụng trả lời xong thì y cũng chẳng nói thêm gì nữa. Bàn tay thon dài tái nhợt của y lật giở quyển sách đặt bên cạnh, thong thả đọc từng trang một.
Trong phòng rơi vào khoảng lặng quỷ dị.
Tần Tụng vốn muốn trò chuyện với công chúa thêm mấy câu, nhưng có Tống Trạc ở đó, mọi hành động của hắn đều trở nên lu mờ, hắn bèn kiếm cớ đi thay y phục để rời khỏi.
Diêu Trăn cũng không tiện đi theo, đứng tại chỗ chần chừ chốc lát, lại chẳng biết nên nói gì với Tống Trạc.
Nàng muốn hỏi chẳng phải y đã nói sẽ hồi phủ, sao giờ lại quay về nơi này? Nhưng lại nhớ ra y phụng mệnh làm việc, bản thân không tiện hỏi, nhỡ hỏi lại càng khó xử.
Vì vậy nàng bèn lấy cớ chuẩn bị lên lầu.
“Đợi đã.” Một giọng nói trầm thấp bất ngờ vang lên giữa không gian yên tĩnh trong sảnh.
Cả Diêu Trăn và Tần Tụng đều dừng bước, cùng quay đầu nhìn y.
Tống Trạc cụp mắt, lấy một chiếc trâm từ trong tay áo ra rồi đặt lên lòng bàn tay:
“Công chúa, trâm của người rơi ở chỗ ta.”