Nàng chẳng nói gì, Tống Trạc vốn cũng là người trầm mặc, thế nên xe ngựa tĩnh lặng hẳn.
Chạy được một đoạn, Tống Trạc vén màn, liếc nhìn ra ngoài: “Giờ này, hẳn bệ hạ đã nhận được tin công chúa vì nhớ nhung Thái tử mà theo thần ra cung.”
Diêu Trăn ngẩng đầu, từ khe hở màn xe nhìn ra, chỉ thấy một màu tuyết trắng mênh mông, khẽ “vâng” một tiếng.
Xe lại chạy thêm một đoạn.
Bất chợt, Tống Trạc bảo thị vệ dừng xe, ghé tai dặn vài câu. Chẳng bao lâu sau, thị vệ quay lại, mang theo một bát sữa dê còn nóng hổi, đưa cho y.
Y hỏi: “Công chúa có muốn uống không?”
Trong lòng Diêu Trăn đang rối như tơ vò, chẳng có chút khẩu vị nào, liền khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi theo tuyết trắng ngoài cửa sổ.
Tống Trạc liền đặt bát sữa xuống nơi giữ ấm, dùng muỗng nhỏ múc ra một ít, đút cho mèo con.
Tới khi Diêu Trăn quay đầu lại thì bụng mèo con đã tròn căng, mà xe cũng đã đến nơi.
Nàng nghiêm túc nói: “Cảm ơn huynh.”
Tống Trạc đáp: “Không cần.”
Trước khi xuống xe, Diêu Trăn vẫn chần chừ, lưu luyến ngoái đầu nhìn lại mèo con.
Mèo nhỏ chẳng hay biết gì về sự chia ly này, vẫn ngủ ngon lành trong ổ chăn ấm áp.
Nàng quay đầu nhìn Tống Trạc, y thì lười biếng cụp mắt, tùy tiện gạt một sợi lông trắng bám trên tay áo, đặt sang một bên.
Diêu Trăn cúi mắt, từ từ bước xuống xe. Sắc mặt nàng nhìn qua vẫn bình tĩnh, chẳng hề có vẻ gì là luyến tiếc, nhưng chỉ có nàng mới biết, trong lòng mình đang đắng chát đến nhường nào.
Nàng vốn không có lựa chọn.
Mèo nhỏ không thích hợp đi theo nàng. Giao cho Tống Trạc là điều bất đắc dĩ, cũng là quyết định đúng đắn nhất.
Chỉ là… nàng vẫn sợ, sau này sẽ chẳng còn được gặp lại nữa.
Chỉ mong nó đừng quên nàng.
…
Đoàn người đi cứu trợ vừa về tới kinh thành đã lập tức bị một đạo khẩu dụ của Hoàng đế giữ lại bên ngoài hoàng cung, sắp xếp ở tại một phủ đệ, chỉ truyền mỗi Tống Trạc vào cung bẩm báo tình hình thiên tai.
Trước mặt Diêu Trăn chính là phủ đệ ấy.
Hai bên cổng đều có cấm vệ hoàng gia cải trang canh giữ, Diêu Trăn quấn áo choàng, báo rõ thân phận, được đám người kia kính cẩn mời vào.
Thái tử đang ở lầu hai, Diêu Trăn băng qua sân, đặt tay lên thang gỗ trèo lên, vừa bước vào cửa, Thái tử Diêu Miệt mười hai tuổi đã chạy ùa tới: “Hoàng tỷ!”
Diêu Trăn khẽ “ừ” một tiếng, đưa tay vỗ nhẹ vai y.
“Đi đường xa mệt nhọc, có quen không?” Nàng hỏi.
Gương mặt Diêu Miệt đen và gầy hơn hẳn lúc còn trong cung, nghe vậy liền nở nụ cười thật thà: “Vâng, Miệt nhi theo Tống ca ca và Tần ca ca cùng các đại nhân, học được không ít điều!”
Diêu Trăn đưa mắt nhìn quanh phòng, nhưng không thấy người mình muốn gặp, liền hỏi: “Tần ca ca của đệ đâu?”
Diêu Miệt đáp: “Một canh giờ trước ra ngoài rồi ạ.”
Diêu Trăn có phần thất vọng, song không tiện để lộ ra ngoài, chỉ vỗ vai cậu thêm lần nữa, nói vài câu dặn dò rồi vòng qua bình phong bước vào trong, soi gương búi lại mái tóc đã rối tung.
Nàng cởi mũ áo choàng xuống, lúc này nàng mới nhận ra mình đã đánh rơi cây trâm trong cung.
Nàng nhớ mang máng mình đã nhặt lại, chỉ là khi đó tình thế gấp gáp, có lẽ đã nhớ nhầm.