Phó Viện chống nạnh, không hề sợ hãi Phó Linh chút nào. Bị muội muội chọc tức, Phó Linh đành nói với Tần Anh một câu “thất lễ”, rồi bước lên hai bước, túm lấy cánh tay Phó Viện, kéo cô bé vào nội viện mặc cho nó la hét om sòm.
Phó Viện vừa kêu đau, vừa mắng chửi Phó Linh, miệng không ngớt lời nói rằng tỷ tỷ mình muốn đốt hoa viên. Đến cuối cùng, Phó Linh phải bịt miệng nó lại mới khiến nó im tiếng. Tần Anh nghe mà thấy kỳ lạ, nhìn khắp nơi cũng không thấy hoa viên này có bất kỳ dấu hiệu cháy nào. Thấy bóng dáng Phó Linh đã khuất sau cuối hành lang, nàng không nhịn được mà đi sâu vào trong hoa viên vài bước.
Hậu hoa viên này tuy không thể sánh bằng phủ Trung Viễn Bá, nhưng cũng nhỏ nhắn và tinh xảo. Đặc biệt là một vườn hoa hải đường nhỏ ở phía tây, tuy mùa hoa đã qua, nhưng chỉ cần nhìn cành lá um tùm cũng có thể tưởng tượng được cảnh khi hoa nở chắc chắn sẽ rực rỡ như mây gấm.
Tần Anh đang mải suy nghĩ thì thấy một lão bộc áo xám gánh một gánh nước đi tới. Lão ta mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại, đang định đi về phía vườn hải đường thì thấy Tần Anh ở đó, vì sợ va phải quý nhân nên vội vàng đi nhanh hơn. Nhưng đi quá nhanh lại không kịp nhìn đường, chân lão trượt một cái, loạng choạng sắp ngã. Thấy vậy, Thẩm Lạc vội tiến lên đỡ lấy đòn gánh.
“Xin quý nhân tha tội!”
Lão bộc đặt thùng nước xuống, luôn miệng cáo tội. Tần Anh vội nói: “Không sao, không sao. Lão trượng gánh nước này từ đâu tới vậy? Trông như đã đi một quãng đường xa.”
Lão bộc chỉ về phía đông, đáp: “Là từ bên nhà bếp tới ạ. Cái giếng gần đây bị lấp rồi, không còn cách nào khác, đành phải đi xuyên qua cả phủ để gánh nước. Va phải quý nhân thật sự là lỗi của lão nô.”
Tần Anh chau mày: “Giếng bị lấp rồi à? Với lại, hoa viên này gần đây có từng bị cháy không?”
Tần Anh thầm nghĩ, sở dĩ Phó Viện trách mắng Phó Linh như vậy, phần lớn là đang trút giận chuyện của người khác lên đầu Phó Linh. Giờ đang là tiết đầu thu, trong vườn này có không ít cỏ cây khô héo, chỉ cần một tàn lửa rơi xuống quả thật rất dễ bắt cháy. Hơn nữa, lão bộc lại nói gần đây không có giếng nước, nên có lẽ vì vậy mà đám cháy đã không được dập tắt kịp thời...
Thế nhưng, lão bộc lại nói: "Lão nô chỉ nghe nói vậy thôi, nghe bảo là đã lấp giếng từ hai năm trước, cũng không rõ vì sao, có lẽ là do giếng đã cạn rồi. Vườn này dạo gần đây không hề có hỏa hoạn, sao dám để cháy được chứ, nếu vậy thì lão gia và phu nhân sẽ không để cho lão yên đâu... Có lẽ là ai đó đã đốt thứ gì trong vườn chăng, vì lão nô có thấy vài đốm tro tàn trên mặt đất."
Tần Anh nghi hoặc hỏi: "Lão có biết họ đã đốt thứ gì không?"
Lão bộc lắc đầu: "Cái này thì lão không biết, cũng không để lại dấu vết gì nhiều."