Chương 53

Khi đến Phó phủ, người gác cổng vừa thấy Long Dực Vệ đã có chút hoảng hốt. Không lâu sau, vợ chồng Phó Trọng Minh cùng Phó Linh ra đón khách. Mọi người tiến vào sảnh chính thì thấy hai đứa con nhỏ của Phó phu nhân cũng ở đó. Chúng mặc quần áo gấm vóc, trông như được tạc từ ngọc, đôi mắt to tròn đen láy đang nhìn họ đầy tò mò.

Phó Trọng Minh phất tay: “Được rồi, đưa tiểu thư và công tử xuống đi.”

Nói xong, ông ta cho người dâng trà, rồi nói tiếp: “Ít phút trước, người trong cung đã đến truyền chỉ. Ta vốn nghĩ sáng mai đến phủ Trung Viễn Bá là được, không ngờ Long Dực Vệ lại đến đây. Không biết Tạ khâm sứ có điều gì muốn hỏi chăng?”

Tạ Tinh Lan bình thản đáp: “Ngày mai là buổi công thẩm, hôm nay ta đến để xác nhận lại lời khai của các nhân chứng, tránh để ngày mai xảy ra hiểu lầm.”

Phó phu nhân đứng bên cạnh có sắc mặt không được tốt lắm, trong khi đó Phó Linh lại tỏ ra rất bình tĩnh. Tần Anh ngồi một bên thầm quan sát. Khi thấy Dực Vệ tiến lên hỏi cung, Phó Linh liền gọi hai nha đầu bên cạnh ra rồi nói: “Đêm đó ta bị hoảng sợ, sau khi về phủ thì cảm thấy hơi đau đầu, chính là Mặc Nhi và Hoàn Nhi đã ra khỏi phủ mời đại phu giúp ta.”

Hai nha đầu đứng trước mặt mọi người với vẻ thản nhiên. Tạ Tinh Lan nhìn họ một lúc rồi nói: “Xin các vị lui ra, ta sẽ tự mình hỏi cung.”

Phó Trọng Minh và Phó phu nhân đứng dậy rời đi. Khi Phó Linh cũng định bước đi, Tần Anh liền đứng dậy nói: “Linh Nhi, lần trước ta đến cũng không ở lại được bao lâu, hay là cô dẫn ta đi dạo trong phủ của muội một chút nhé?”

Phó Linh khẽ nhếch môi: “Ta đã nói mà, thế này mới giống cô chứ. Chúng ta ra vườn dạo một lát nhé?”

Tần Anh đáp được, bèn dẫn theo Bạch Uyên và Thẩm Lạc đi trước một bước. Sau khi ra khỏi tiền viện, hai người họ sóng vai bước trên con đường nhỏ dẫn đến hậu hoa viên, lúc này Phó Linh mới nói tiếp: “Sao cô lại ở cùng một chỗ với Tạ Tinh Lan vậy? Lần trước hai người cùng đến, ta đã rất ngạc nhiên rồi, không ngờ hôm nay lại cùng nhau tới nữa.”

Tần Anh thở dài đáp: “Đều là vì vụ án của Uyển Nhi cả, ta muốn sớm ngày tìm ra hung thủ là ai.”

Phó Linh cười: “Lại là vì Thôi Thế tử à?”

Tần Anh không biết phải giải thích thế nào, đành nói: “Cũng không hẳn là vậy. Hôm đó Uyển Nhi chết ngay trước mắt chúng ta, bất cứ ai cũng đều lòng còn sợ hãi. Sớm ngày tìm ra hung thủ sát hại nàng ấy, thì cũng sớm ngày được an lòng.”