Chương 34

Gây chuyện ở tiệc cài hoa còn chưa đủ, còn phải làm cho tin đồn lan xa hơn, như vậy mới có thể ép Phó gia sớm gả Phó Trân đi nơi khác. Lòng Tần Anh trĩu nặng, nàng nói: “Những điều chúng ta muốn hỏi chỉ có vậy, xin cáo từ.”

Đỗ Tử Cần vẫn chưa hiểu tại sao án mạng của hai nhà Thôi Tiết lại dính dáng đến Phó gia. Thấy Tần Anh và Tạ Tinh Lan dẫn người định rời đi, hắn ta không cam tâm hét lên: “Lần sau còn tới cửa, sẽ không có chuyện để ngươi đi thẳng lưng ra ngoài dễ dàng như vậy đâu.”

Tạ Tinh Lan còn chẳng thèm quay đầu lại, thay vào đó, Tạ Kiên quay lại cười nói: “Nếu tiểu công tử muốn gây sự, thì bọn tiểu nhân chúng ta lúc nào cũng sẵn lòng tiếp đón.”

Đỗ Tử Cần tức đến run người. Lúc này, gã sai vặt bên cạnh hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Công tử, xem ra bọn họ không phải đến gây sự đâu. Bởi vì Bệ hạ đã hạ chỉ, yêu cầu Tạ Tinh Lan phải phá án trong vòng mười ngày, nếu không sẽ bãi miễn chức Khâm sát sứ của hắn. Giờ chẳng còn mấy ngày nữa, hắn làm gì còn tâm trí gây chuyện với chúng ta.”

Đỗ Tử Cần nguy hiểm nheo mắt lại: “Phá án trong mười ngày?”

Sau khi rời khỏi phủ Định Bắc Hầu, Tạ Tinh Lan lập tức cho người đến hai nhà Thôi và Tiết để điều tra gã sai vặt đã tặng ngọc bội, sau đó hắn quay sang nói với Tần Anh: “Đất của Phó thị ở tận Phần Châu xa xôi, cho nên trước mắt chỉ có thể bắt đầu từ đám gia nhân của Phó gia. Hơn nữa, hai năm nay, Phó gia và quê nhà chắc chắn có thư từ qua lại, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là phải tìm ra chứng cứ trực tiếp cho thấy Phó Linh có khả năng gây án.”

Tần Anh gật đầu: “Đúng vậy. Hiện tại, Phó Linh đã có động cơ gây án, cộng thêm bản vẽ núi giả biến mất không lý do, khiến cho nghi ngờ đối với nàng ta ngày càng lớn. Tuy nhiên, nếu không tìm được bằng chứng trực tiếp, thì tất cả những suy đoán khác cũng chỉ là phương hướng để điều tra mà thôi.”

Nàng quả quyết nói: “Đêm đó Phó Linh chắc chắn đã rời khỏi Phó gia, và khi ở chỗ núi giả, nàng ta nhất định đã dùng một thủ thuật che mắt nào đó. Nàng ta đã đến núi giả tổng cộng hai lần, lần đầu tiên là đi vào cùng Ngô Thư Nguyệt, lần thứ hai là đi bên cạnh Triệu Vũ Miên. Vì vậy, chắc chắn nàng ta đã ra tay sát hại vào lần đầu tiên bước vào hang động.”

Tạ Tinh Lan nhớ lại lời khai của Phó Linh: “Tuy nàng ta và Ngô Thư Nguyệt đi tách ra, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng của đối phương. Toàn bộ núi giả lại rất rộng, nàng ta không thể nào vừa nói chuyện với Ngô Thư Nguyệt, vừa ra tay gϊếŧ người được.”

Tần Anh lắc đầu: “Chắc chắn có cách nào đó, chỉ là chúng ta chưa nghĩ ra thôi. Bản vẽ của Hoàng Đình thật sự không tìm thấy sao?”