Sắc mặt của Tần Anh và Tạ Tinh Lan đều trầm xuống. Tiệc cài hoa có đông người như vậy, sao Thôi Uyển lại trùng hợp đến mức ở ngay bên cạnh Đỗ Tử Cần chứ?
Tần Anh hỏi tiếp: “Lúc đó Tiết Minh đang ở đâu?”
Đỗ Tử Cần suy nghĩ một lát: “Cái này thì thật sự không nhớ rõ nữa, chắc là không có ở gần đó.”
Nói xong, mặt hắn ta lại lộ vẻ bực bội: “Đúng là tà ma rồi, ngày hôm đó vốn dĩ không đến nỗi ầm ĩ như vậy. Nhưng sau đó mọi người đều biết Phó Trân tặng ngọc bội cho ta, liền hùa nhau trêu chọc khắp nơi. Ta sợ nàng ta bám riết lấy mình nên đương nhiên phải dập tắt suy nghĩ của nàng ta. Ai ngờ chẳng được bao lâu, ngược lại chính nàng ta đến trách mắng ta. Thật nực cười, ta muốn cưới thiên kim danh giá thế nào mà chẳng được, cớ gì phải đi dây dưa với nàng ta?”
Chẳng cần Tạ Tinh Lan phải mở lời, Tần Anh đã hỏi hết những điều hắn muốn hỏi. Tạ Tinh Lan vừa nghe Đỗ Tử Cần nhớ lại, vừa liếc nhìn Tần Anh vài lần. Tư duy của nàng nhanh nhạy, sắc bén lại chặt chẽ, không hề thua kém bất kỳ Dực Vệ nào có mặt ở đây. Cái dáng vẻ đó, trông rất giống một người phá án lão luyện, nhưng sao có thể được chứ?
Hỏi đến đây, đã đủ để chứng minh có kẻ đã dựng chuyện để hãm hại Phó Trân. Nếu Phó Trân tự mình làm mất ngọc bội, người nhặt được hoặc sẽ tham lam giấu đi, hoặc sẽ trả lại cho chủ nhân, tuyệt đối không có chuyện đem tặng cho người khác, lại còn chỉ đích danh là Phó Trân tặng cho Đỗ Tử Cần.
Tần Anh lại hỏi: “Ngươi có thể cố nhớ lại xem, người đưa ngọc bội cho ngươi trông như thế nào không?”
Đỗ Tử Cần nghe vậy liền đáp: “Dáng vẻ của kẻ đó, dù có đốt thành tro ta cũng nhận ra. Sau khi bị Phó Trân cắn ngược lại một miếng ngày hôm đó, ta cũng đã định đi tìm kẻ đó, nhưng tìm mãi không thấy. Đó là một gã sai vặt mặt lạ hoắc, có mày dài mắt híp, người gầy và thấp, thấp hơn ta nửa cái đầu. À phải rồi, lúc hắn đưa ngọc bội cho ta, trên mu bàn tay trái của hắn có một vết sẹo mờ, trông như vết thương từ nhỏ để lại…”
Tần Anh nhìn sang Tạ Tinh Lan, Tạ Tinh Lan nghiêm nghị nói: “Có manh mối này, tìm người chắc sẽ không khó.”
Tần Anh gật đầu, rồi lại nói với Đỗ Tử Cần: “Sau chuyện đó, có xảy ra thêm rắc rối nào không?”
Đỗ Tử Cần bực tức nói: “Còn có thể xảy ra rắc rối gì nữa? Chẳng qua là bị mọi người chê cười mà thôi. À đúng rồi, chính là Tiết Minh. Vài ngày sau, tên đó còn cười cợt hỏi ta trước mặt bao nhiêu người rằng có phải sắp đến Phó gia cầu thân không, ta suýt nữa đã động thủ với hắn!”