Đỗ Tử Cần tức giận trừng mắt, nhưng còn chưa kịp chửi rủa, sắc mặt Tạ Tinh Lan đã lạnh đi: “Được rồi, nếu không có chuyện quan trọng, ta cũng chẳng muốn đến cửa nhà ngươi. Hôm nay chúng ta đến đây để điều tra một vụ án, tốt nhất là ta hỏi gì ngươi trả lời đó.”
Đỗ Tử Cần cười lạnh: “Tra án gì? Muốn học theo cha nuôi của ngươi, giở trò vu oan giá họa chứ gì?”
“Ta mà muốn vu oan, cần gì phải đến tận cửa nhà ngươi?” Tạ Tinh Lan đặt tay lên chuôi kiếm: “Nhưng nếu ngươi không trả lời cho đàng hoàng, thì có lẽ thật sự sẽ phải gánh thêm một tội danh đấy. Trâm Hoa Yến vào tháng sáu hai năm trước, ngươi đã lén trộm đồ của Phó Trân, nhân đó bôi nhọ danh tiếng của nàng ấy, có chuyện này không?”
Đỗ Tử Cần vô cùng tức giận: “Ngươi nói bậy! Rõ ràng là nàng ta sai người mang đến cho ta, Trâm Hoa Yến vốn dĩ là để cho nam nữ quý tộc trong kinh thành xem mắt kết thân, nàng ta tặng một mặt dây chuyền đồng tâm như vậy, ý tứ chẳng lẽ còn chưa rõ ràng sao? Một nữ nhi của quan Tự khanh mà cũng muốn gả vào Định Bắc Hầu phủ, ta chế nhạo vài câu thì đã sao? Tại sao ai cũng nói là ta bôi nhọ nàng ta?”
Đỗ Tử Cần vốn là kẻ nhân phẩm kém cỏi, tính tình lại vô cùng nóng nảy, cho nên khi Tạ Tinh Lan vừa mở miệng đã đổ hết tội lỗi lên đầu hắn ta, quả nhiên đã khiến hắn ta tức đến trắng cả mặt mà vội vàng phản bác. Thấy bộ dạng nổi trận lôi đình của hắn ta không giống như giả vờ, Tạ Tinh Lan cũng cảm thấy suy đoán của Tần Anh là có lý.
Lúc này, hắn mới nghiêm mặt nói: “Ngươi đã cảm thấy oan ức, vậy thì kể lại cho rõ ràng tình hình ngày hôm đó đi.”
Đỗ Tử Cần đang định mở miệng, nhưng bỗng nhận ra có điều gì đó kỳ lạ. Hắn vừa xua đám võ vệ phía sau lui ra, vừa chỉnh lại vạt áo rồi tiến lên nói: “Chuyện này đã qua hai năm rồi, các người hỏi việc này làm gì? Ta chỉ biết Thôi gia và Tiết gia xảy ra án mạng, sao lại dính dáng đến Phó gia được chứ?”
Đỗ Tử Cần đã quyết tâm sẽ không hợp tác với Tạ Tinh Lan, đúng lúc này, Tần Anh liền hỏi: “Ngươi nói là Phó Trân sai người mang đến cho ngươi, vậy người đó tên là gì? Là ai bên cạnh Phó Trân?”
Đối mặt với Tần Anh, Đỗ Tử Cần không còn vẻ ngang ngược như trước nữa. “Ta không biết người đó tên gì, nhưng hắn ta đã nói rõ là do Phó Trân tặng cho ta. Ngày hôm đó, nếu có để ý ai thì vốn chỉ cần tặng hoa là được. Thế mà ta vừa thấy nàng ta lại tặng ngọc bội, tự nhiên cho rằng nàng ta tha thiết muốn gả vào Hầu phủ. Còn về người đưa ngọc bội, ta việc gì phải quan tâm?”
Tần Anh lại hỏi: “Lẽ nào ngươi không xác nhận lại xem ngọc bội đó có phải là của Phó Trân không ư?”
Đỗ Tử Cần nhướng mày: “Đó là lẽ dĩ nhiên. Lúc đó bên cạnh ta có mấy người, họ vừa nhìn đã nhận ra đó là vật mà Phó Trân vô cùng yêu quý, ta cũng chẳng cần phải đi tìm chính nàng ta để xác nhận nữa, đúng không?”
“Bên cạnh ngươi có những ai?”
“Mấy vị tiểu thư quý tộc.” Đỗ Tử Cần nói xong, đột nhiên cau mày: “Thôi Uyển là một trong số đó, nàng ta là người đầu tiên nhận ra đó là ngọc bội của Phó Trân. Những người khác cũng qua lại khá thân thiết với Phó Trân, cho nên cũng nhận ra.”