Nhưng khi đối mặt với ánh mắt âm trầm của Tạ Tinh Lan, hắn không tài nào “Tạ” tiếp được nữa, thế là dứt khoát quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa la lớn: “Tiểu công tử! Vị Khâm sứ Tạ gia dẫn Long Dực Vệ đến tận cửa rồi!”
Tiếng la của hắn vang đến tận sâu trong sân, gã sai vặt bên cạnh Đỗ Tử Cần loáng thoáng nghe được, sắc mặt lập tức đại biến, quay người gào lên: “Công tử, không hay rồi! Tạ Tinh Lan dẫn Long Dực Vệ đánh tới cửa rồi!”
Đỗ Tử Cần đang say giấc nồng nghe thấy vậy, giấc mộng đẹp bỗng hóa ác mộng, giật mình bật dậy: “Cái gì? Tạ Tinh Lan đánh tới cửa?! Hắn đến để báo thù chuyện hôm trước ta cản đường Tạ Kiên à?”
Gã sai vặt vội nói: “Công tử, ngài mau dậy đi, Tạ Tinh Lan gϊếŧ tới tận cửa rồi! Người đã vào cổng phủ rồi!”
Đỗ Tử Cần vẫn chưa hoàn hồn nhìn quanh căn phòng, nhưng rồi hắn ta bỗng nhiên nhận ra, đây là phủ của nhà mình, đây là Định Bắc Hầu phủ cơ mà! Hắn ta vơ vội quần áo rồi nhảy xuống giường, giày còn chưa xỏ tử tế đã lao ra cửa: “Người đâu—”
“Gọi hết tất cả hộ viện và võ vệ đến đây cho ta, mang hết vũ khí ra đây!”
“Tạ Tinh Lan to gan thật, dám vì một tên tùy tùng mà đánh tới tận phủ chúng ta.”
Đỗ Tử Cần tóc tai bù xù, cổ áo xộc xệch, giật phắt lấy thanh trường kiếm từ tay gã sai vặt, rồi hùng hùng hổ hổ dẫn người xông ra sân trước. Định Bắc Hầu phủ vốn là thế gia võ tướng, chỉ trong chốc lát, hộ viện cộng với võ vệ đã tụ tập được hai ba mươi người đi theo sau hắn ta.
Mắt thấy đã đến cổng sân, Đỗ Tử Cần vung trường kiếm lên, khí thế ngút trời nói: “Tiểu gia hôm nay sẽ cho hắn biết thế nào gọi là đóng cửa đánh chó, cho ta—”
Chữ “xông” còn chưa kịp thốt ra, Đỗ Tử Cần đã khựng lại như bị phanh gấp, ngẩn cả người. Trong sân trước đúng là có hơn chục người đang đứng, nhưng ai nấy đều có vẻ mặt thản nhiên, đao kiếm bên hông cũng chưa hề rút ra khỏi vỏ. Đặc biệt là Tạ Tinh Lan, hắn đứng giữa đám người với vẻ mặt hờ hững, bên cạnh hắn còn có một bóng hình thon thả yêu kiều. Đỗ Tử Cần bất giác nhíu mày, sao lại là Vân Dương Quận chúa nữa?
Tần Anh lúc này nhìn sang hắn ta, sau khi đánh giá hắn ta từ trên xuống dưới hai lượt, liền hỏi: “Ngươi vừa nói đóng cửa đánh cái gì?”
Cánh tay đang giơ cao trường kiếm của Đỗ Tử Cần lúng túng hạ xuống, hắn ta kéo lại cổ áo, trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, đành lớn tiếng quát: “Giữa thanh thiên bạch nhật, Tạ Tinh Lan, ngươi dám dẫn người đến phủ chúng ta gây sự à? Ngươi thật sự cho rằng người của Định Bắc Hầu phủ đều là đồ ăn hại sao?”
Tạ Tinh Lan ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: “Cha ngươi và ca ca ngươi thì không phải, còn ngươi thì khó nói.”