Lúc này, Tạ Tinh Lan lên tiếng: "Nhưng có một điểm đáng ngờ. Kể cả những gì nàng nói là thật, rằng năm xưa Phó Trân bị hãm hại, nhưng chuyện này đã qua hai năm, Phó Trân cũng đã sớm gả cho người khác, lẽ nào chỉ vì chuyện này mà Phó Linh có thể ra tay gϊếŧ cả hai người sao?"
Tần Anh liền đáp: "Đúng là có hơi khiên cưỡng. Cho nên, hiện tại có hai việc cần phải xác minh. Thứ nhất, điều tra xem Phó Trân ở quê nhà sống thế nào. Giả như bây giờ nàng ta đang sống vô cùng khổ cực, thì tự nhiên Phó Linh sẽ càng thêm căm hận hai người Thôi - Tiết. Thứ hai, xác minh lại xem rốt cuộc chuyện giữa Phó Trân và Đỗ Tử Cần năm xưa là như thế nào."
Ngừng lại một chút, nàng nghiêm túc nói: "Ta đề nghị chúng ta nên đi tìm thẳng Đỗ Tử Cần."
Lời này vừa dứt, Tạ Kiên đứng bên cạnh đã không nhịn được mà xen vào: "Quận chúa, người cũng biết Đỗ Tử Cần hận chúng ta đến nghiến răng nghiến lợi, bây giờ đến tìm hắn ta để đối chứng, lẽ nào hắn ta sẽ chịu phối hợp sao?"
Tần Anh đáp: "Đúng là không dễ dàng, nhưng Đỗ Tử Cần vốn là một trong những người trong cuộc, tìm hắn ta để đối chứng là cách nhanh nhất."
Tạ Kiên bất giác nhìn sang Tạ Tinh Lan. Tạ Tinh Lan liếc nhìn màn đêm đen như mực bên ngoài, rồi bình thản nói: "Ngày mai, giờ Tỵ, chúng ta đến Định Bắc Hầu phủ một chuyến."
Khi những tia nắng sớm đầu tiên vừa nhuộm khắp bầu trời trong xanh, thì một tiếng đập cửa bất thình lình vang vọng khắp phố Bách Tùng.
Vài nhịp thở sau, một tiểu đồng gác cổng ngái ngủ chậm rãi kéo then cửa. Hầu gia nhà bọn họ đang đóng quân ở ngoài, thế tử thì đi du học chưa về, còn tiểu công tử lại chẳng có việc công cán gì. Sáng sớm tinh mơ thế này, vốn chẳng có chủ tử nào ra ngoài, thế nên hắn mới tranh thủ lười biếng chợp mắt một lát. Vậy mà kẻ không có mắt nào lại đến phá giấc mộng đẹp của hắn sớm như vậy chứ.
Tiểu đồng vừa dụi mắt vừa gắt gỏng hỏi: “Ai...”
Chữ “đấy” còn chưa kịp thốt ra, tiểu đồng đã phải trợn tròn cả mắt. Ngoài cửa, hơn chục người mặc công phục đang đứng nghiêm nghị. Bọn họ mình khoác quan bào gấm vóc, lưng đeo ngân đao, đặc biệt là hình thêu con giải trãi nhe nanh múa vuốt bằng chỉ bạc trên áo, trong nháy mắt đã khiến cơn buồn ngủ của hắn tan biến không còn một dấu vết.
Tạ Kiên đứng ở hàng đầu, cất giọng: “Long Dực Vệ tra án, mau đi mời tiểu công tử nhà các ngươi ra trả lời.”
Tiểu đồng há hốc miệng, đúng lúc này, hắn liếc mắt một cái liền trông thấy Tạ Tinh Lan đứng sau lưng Tạ Kiên. Hắn thấy người này trông rất quen, lại liếc qua kiểu dáng quan bào của Tạ Tinh Lan, liền lắp bắp nói: “Tạ… Tạ…”