Tạ Tinh Lan khẽ nhíu mày. Tần Anh nói tiếp: "Ban ngày ta và Ngô Thư Nguyệt đã đến hồ Lăng Yên, quay lại chiếc thuyền hoa năm xưa đãi tiệc. Ngô Thư Nguyệt nhớ lại, lúc đó sau khi vô tình thấy Thôi Uyển và Tiết Minh tranh cãi, nàng ta đã vội vã xuống lầu. Khi đến nơi đãi tiệc, lại có vài người không ở trong sảnh, và một trong số đó chính là Phó Trân. Ta phỏng đoán, hôm đó không chỉ mình nàng ta nghe thấy chuyện tư tình của hai người Thôi Tiết, mà Phó Trân có lẽ cũng đã nghe thấy."
"Bữa tiệc trên thuyền lần đó diễn ra vào cuối tháng năm năm Trinh Nguyên thứ mười tám, còn Phó Trân xảy ra chuyện, thì chỉ hơn mười ngày sau, tại buổi tiệc cài hoa trâm tháng sáu. Ta nghe Bạch Uyên nói rằng, hôm đó Đỗ Tử Cần đã rêu rao rằng Phó Trân có ý với hắn, thậm chí còn tặng cho hắn mặt dây chuyền ngọc của người mẹ đã khuất. Đến khi Phó Trân biết chuyện và chất vấn hắn, thì Đỗ Tử Cần lại một mực khẳng định rằng mặt dây chuyền ngọc đó là do Phó Trân sai người mang đến tặng. Vốn dĩ Đỗ Tử Cần phẩm hạnh không đoan chính, nên Phó Trân không thể nào đem di vật của mẹ ruột tặng cho hắn được. Nhưng liệu có khả năng nào, cả Đỗ Tử Cần và Phó Trân đều không nói dối, mà thực chất là có kẻ đã cố tình sắp đặt để hãm hại Phó Trân không?"
Tạ Tinh Lan nghe vậy thì biến sắc: "Ý của nàng là, chính Thôi Uyển và Tiết Minh đã hãm hại Phó Trân?"
Tần Anh gật đầu: "Nếu như hôm đó Phó Trân đã nghe thấy chuyện tư tình của hai người Thôi - Tiết, lại còn bị bọn họ phát hiện, thì rất có thể hai người họ vì sợ Phó Trân sẽ rêu rao chuyện này, nên bề ngoài thì không làm gì Phó Trân cả, nhưng lại ngấm ngầm dùng chuyện này để gài bẫy nàng. Suy cho cùng, Phó Trân có một người mẹ kế vô cùng hà khắc, một khi danh tiết của nàng ta bị vấy bẩn, thì phần lớn sẽ bị đưa về quê nhà trong tộc. Và chỉ cần Phó Trân cả đời không trở lại kinh thành, thì bọn họ liền có thể kê cao gối mà ngủ yên."
"Phó Trân vốn là một tiểu thư nhà quan, vậy mà lại rơi vào cảnh ngộ này. Do đó, trong lòng Phó Linh oán hận Thôi Uyển và Tiết Minh, từ đó mà có động cơ gây án. Như vậy thì, chuyện nàng ta ra tay gϊếŧ người, đồng thời còn muốn phơi bày chuyện tư tình của hai người họ ra trước bàn dân thiên hạ, cũng có thể miễn cưỡng xem là hợp lý."
Những lời này nghe qua thì giống như đang bịa chuyện, nhưng lại có lý có cứ, thành ra lần này Tạ Tinh Lan không còn chất vấn nàng nữa, trái lại còn kể về chuyến đi đến Hồng Lư tự lúc nãy: "Vị chủ bộ dẫn chúng ta đi tìm bản thảo vừa nhìn đã biết là đang nói dối. Ông ta không liên quan gì đến vụ án của Thôi gia, nên không đến mức phải lừa gạt Long Dực Vệ. Vì vậy, ta nghi ngờ là Phó Trọng Minh đã sớm dặn dò từ trước. Nếu đúng là như vậy, e rằng chúng ta khó có cơ hội tìm được bản thảo đó."
Tần Anh cũng nói: "Hiện tại chúng ta đã tìm ở Công bộ và Lễ bộ rồi. Nếu hung thủ luôn chú ý đến động tĩnh của Long Dực Vệ, thì nhất định sẽ có sự đề phòng. Việc tìm kiếm bản vẽ cũng chỉ là để xác minh xem hung thủ đã dùng thủ thuật che mắt nào mà thôi. Hơn nữa, nếu thật sự là do Phó Linh làm, thì nàng ta nhất định sẽ có những sơ hở khác. Liên tiếp gϊếŧ hai người, nếu nói không có ai giúp nàng ta che đậy thì tuyệt đối không thể nào."