Chương 28

Tướng quân phủ này trước đây vốn là phủ của một vị Thân vương, nằm ngay dưới chân hoàng thành tại phường An Chính, chẳng hề thua kém phủ đệ của bất kỳ hoàng thân quốc thích nào. Sau đó được ngự ban cho Tạ Chính Tắc, đủ thấy Trinh Nguyên Đế khi xưa đã trọng dụng ông đến nhường nào. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Tần Anh bước qua cổng phủ, cảnh tượng đập vào mắt nàng lại chỉ toàn là vẻ tiêu điều xơ xác. So với nơi này, sự lạnh lẽo ở phủ Lâm Xuyên Hầu quả thật chẳng thấm vào đâu.

Mọi người đi dọc theo hành lang được thắp đèn l*иg về phía tây. Nhưng có một điều kỳ lạ là, Tướng quân phủ dường như bị hành lang này chia làm hai nửa. Phía tây của hành lang còn lác đác vài ánh đèn, trong khi phía đông lại tối om không một chút ánh sáng. Lầu đài gác tía ẩn mình trong màn đêm, gió lạnh thổi qua, tựa như có bóng ma chập chờn.

Tần Anh khẽ nhíu mày. Người ngoài đồn rằng Tạ Tinh Lan đã chọc giận mẹ nuôi đến mức ngã bệnh liệt giường, nhưng xem ra tình hình lúc này không chỉ đơn giản là chọc giận đến ngã bệnh.

Nàng thu lại tâm tư, theo Tạ Tinh Lan vào một tiểu viện.

Trong viện này trồng đầy mai và trúc xanh, vào tiết này trông vô cùng tươi tốt um tùm, cuối cùng cũng thấy được chút hơi người. Khi vào đến gian chính, thì ra đây là thư phòng của Tạ Tinh Lan. Một tấm biển đề hai chữ "Hàm Chương" được treo cao trên sảnh. Và rồi, ở góc tây bắc của thư phòng, lại có một khám thờ Phật. Bên trong thờ một pho tượng Bồ Tát, khói đàn hương lượn lờ, thấm vào tận tâm can.

Tần Anh nhớ lại mùi hương trên người Tạ Tinh Lan lần trước, đến lúc này mới biết đó lại là mùi hương Phật. Và nàng lại càng không thể ngờ rằng, một người như Tạ Tinh Lan lại có thể thờ Phật ngay tại nơi quan trọng như thư phòng.

Nàng thu ánh mắt lại, ngồi xuống rồi đi thẳng vào vấn đề: "Hôm qua khi nghe nhắc đến Hồng Lư Tự, chúng ta đã nghi ngờ Phó Linh. Nhưng lúc đó, phản ứng đầu tiên của ta là phủ nhận, bởi vì Phó Linh hoàn toàn không có động cơ. Nhưng ngài còn nhớ lời khai của Ngô Thư Nguyệt không?"

Tạ Tinh Lan đứng sau thư án, đáp: "Nhớ."

"Nàng ta đã nghe rất rõ cuộc tranh cãi giữa Thôi Uyển và Tiết Minh tại buổi tiệc trên thuyền ở hồ Lăng Yên. Và cũng chỉ có lần đó, động tĩnh của Tiết Minh và Thôi Uyển là lớn nhất, khiến Ngô Thư Nguyệt chắc chắn hai người họ có tư tình. Những người khác tuy cũng phát hiện ra vài manh mối, nhưng đều không dám chắc. Hôm đó, ta đã nhờ Ngô Thư Nguyệt viết một danh sách, và phần lớn những người trong vụ án của Thôi Uyển đều đã tham dự buổi tiệc trên thuyền hôm đó."

Tạ Tinh Lan lập tức hỏi: "Phó Linh cũng đến sao?"

"Không, nàng ta không đến." Giọng Tần Anh trầm xuống. "Nhưng tỷ tỷ của nàng ta, Phó Trân, thì có đến."